Tái Thế Làm Phi – Chương 13

95
6913

Chương 13

Editor: Bông

Beta: Tửu Thanh

Tục ngữ có câu: Hạn hán đã lâu gặp Cam Lâm, bởi vậy có thể thấy, Cam Lâm hẳn là nơi địa linh nhân kiệt.

Nhưng mà, do phủ Lư Châu là láng giềng bị lũ lụt nên Cam Lâm cũng bị ảnh hưởng theo, có rất nhiều dân chạy nạn tràn vào Cam Lâm, may mắn được tri phủ Cam Lâm kịp thời ứng biến mới không xảy ra hỗn loạn.

Khi Mạnh Uyển tỉnh lại đã nằm trong phòng ở Cam Lâm, vì mới tỉnh ngủ nên nàng mơ hồ không kịp nhận ra mình đang ở đâu.

“Tiểu thư.” Phù Phong mở miệng, đánh thức nàng từ trong thất thần: “Người đã tỉnh?”

Mạnh Uyển xoa xoa thái dương hỏi: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”

“Tiểu thư ngồi trên xe ngựa thì đã bắt đầu ngủ, là Tam điện hạ ôm người vào, giờ đã là chạng vạng tối rồi.” Phù Phong thấp giọng trả lời.

“Hắn ôm ta xuống sao?” Mạnh Uyển tỉnh táo lại, cảm thấy có điểm kì lạ, khi lên xe ngựa nàng vẫn rất tỉnh táo, nhưng không hiểu sao sau đó thì mệt rã rời, cứ vậy ngủ mất, cái này chắc không phải là ngẫu nhiên.

“Hắn đang ở đâu?” Mạnh Uyển hỏi.

Phù Phong đáp: “Điện hạ đang thương nghị cùng Lý đại nhân, tri phủ Cam Lâm trong thư phòng, nhưng nô tỳ đã  thông báo cho điện hạ là người tỉnh rồi.”

“Ta vừa tỉnh, em đã cho người báo với hắn?” Biểu cảm của Mạnh Uyển có chút cổ quái.

Phù Phong vội giải thích: “Tiểu thư thứ tội, là Tam điện hạ sáng sớm đã phải Tinh thị vệ đứng ở đây đợi, nói là nếu người tỉnh lại phải báo cho Tinh thị vệ, lúc này có lẽ hắn đã đến thư phòng, báo tin cho điện hạ rồi.”

Mạnh Uyển mở miệng muốn nói lại không biết nói gì, trong lòng biết có điều kì lạ lại không đoán ra được, nhưng rất nhanh, vị kia cũng đã đến, đứng trong phòng cũng có thể nhìn thấy thanh niên tóc đen ở ngoài viện, hắn mặc một thân áo trắng, đeo kim quan, cả người tràn đầy vẻ dịu dàng như trước, nhưng nàng cảm thấy có gì đó không giống như quá khứ.

“Tham kiến Tam điện hạ.” Phù Phong lập tức cúi đầu hành lễ.

Triệu Sâm gật đầu, xa cách nói: “Đi xuống đi.”

Phù Phong nhìn tiểu thư nhà mình, Mạnh Uyển cũng không đành lòng để nàng khó xử, đưa mắt liếc ra hiệu nàng đi xuống, nàng mới nhẹ nhàng thở phào, khom người lui ra ngoài.

“Ngươi cũng lui đi.” Triệu Sâm ngồi xuống ghế bên cạnh cửa sổ, không ngẩng đầu lên phân phó Tinh Trầm.

Tinh Trầm hành lễ lui ra, khi trong phòng chỉ còn Triệu Sâm, hắn mới vội vàng đến gần Mạnh Uyển tỉnh lại không bao lâu.

“Ngủ ngon không?” Triệu Sâm hỏi, giọng nói bình thản như không biết chút nào về điểm kì lạ kia.

Mạnh Uyển đè nghi hoặc trong lòng xuống và trả lời: “Cũng được, không thấy quá mệt mỏi nhưng ngủ rất sâu.”

Triệu Sâm cười cười, trong mắt phượng ngoài vẻ ôn nhu còn có điều gì đó: “Vậy thì tốt rồi, ta đặc biệt hun hương an thần Tây Vực tiến cống, xem ra hiệu quả cũng không tệ lắm.”

Hóa ra là như vậy? Mạnh Uyển nhìn hắn, muốn nói lại thôi, giống như thắc mắc được hắn gỡ bỏ, nàng lại cảm thấy không được tự nhiên.

Triệu Sâm trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “Chỉ là không nghĩ nàng ngủ lâu như vậy. Hiện tại cũng đã muộn rồi, vốn định mang nàng đi dạo, khoa cử sắp tới, rất nhiều thí sinh tụ tập tại Cam Lâm tranh thủ báo danh, trên đường phố Cam Lâm gần đây rất náo nhiệt.” Hắn rót chén trà, nhấp một ngụm rồi nói: “Ừm, hương thuần thanh nhã, trà của Lý tri phủ cũng không tệ, Uyển Uyển đến uống một ly đi.” Hắn lập tức châm thêm một ly, cũng không hỏi nàng muốn hay không.

Mạnh Uyển chậm rãi đi qua ngồi cạnh hắn, cách hắn một cái bàn nhỏ. Nàng nhìn hắn một lúc, hắn chỉ cúi đầu uống trà, trên mặt không có biểu hiện gì.

Vì vậy nàng dứt khoát thuận theo ý của hắn, thay đổi chủ đề: “Có điện hạ giúp ta châm trà, thật là do phúc khí kiếp trước đã tu luyện.”

Lời này giống như đã khiến cho Triệu Sâm nghĩ tới cái gì đó, hắn mím môi, môi cong cong thành một nụ cười vui vẻ, khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc làm người ta không tự chủ mà chìm đắm trong ấy.

“Nếu như nàng nguyện ý, ta có thể đời đời kiếp kiếp châm trà cho nàng.” Hắn nói một câu rồi lại chuyển, “Hôm nay là tết hoa đăng của Cam Lâm, ba ngày liên tiếp sẽ đều có hội hoa đăng, chúng ta tới cũng vừa đúng lúc. Nếu nàng không mệt mỏi, ta sẽ dẫn nàng đi dạo, được chứ?”

Ra ngoài ư? Mạnh Uyển có chút do dự, lo lắng mà không thể nói ra lời.

Nàng trái lo phải nghĩ rồi nói: “Ta ngủ trên xe ngựa cả buổi, cả người có chút cứng, đêm nay không thể đi được rồi.”

Mắt phượng của Triệu Sâm cong cong, như chắc chắn cái gì, nói: “Vậy thì để mai đi.” Dứt lời, hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy rời đi: “Ta đi trước, nàng nghỉ ngơi đi.”

Thấy hắn đi rồi, Mạnh Uyển trực tiếp đứng lên, lo lắng một lúc lại ngồi xuống, chén trà trong tay nàng bị đặt lên đặt xuống trên bàn, khiến cho cả ly cả tay đều không ổn.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Phù Phong tiến vào đúng lúc nhìn thấy cảnh này, hoảng sợ vội vàng chạy tới xem tay Mạnh Uyển.

Hơi nóng của nước trà tung tóe đầy tay nàng, nhưng Mạnh Uyển cũng không để ý, nàng nhàn nhạt nói: “Ta không sao, Tam điện hạ đi xa rồi à?”

“Dạ, lại đi vào thư phòng của Lý tri phủ rồi.”

“Có lẽ còn chưa nghị sự xong đã tới thăm ta rồi.” Ý tứ trong lời nói của Mạnh Uyển rất thẹn thùng, vui mừng, nhưng nàng lại nói bằng giọng chẳng vui mừng chút nào.

“Tiểu thư không vui sao?” Phù Phong khó hiểu nói: “Tam điện hạ quan tâm tới người như vậy, đến nô tỳ cũng nhìn ra được.”

Mạnh Uyển thở dài nói: “Quan tâm thì quan tâm, ta cũng biết, nhưng ta vẫn thấy hắn là lạ ở chỗ nào đấy.” Cùng với sự hiểu biết của nàng với hắn, thì có vẻ hơi khác so với trước đây.

“Em không nhận ra sao?” Nàng lại hỏi Phù Phong, giống như tìm sự đồng tình.

Phù Phong lắc đầu nói: “Không có ạ, nô tỳ thấy Tam điện hạ trước giờ vẫn vậy mà.”

“……..”

Xem ra chỉ có mình nàng cảm thấy? Triệu Sâm trong ấn tượng của nàng lúc nào cũng ôn nhuận như ngọc, là quân tử không màng danh lợi, còn kiếp này hắn lại giống như một con sói kiên nhẫn.

Chẳng lẽ vì nàng trùng sinh tạo nên sai lầm gì đó, khiến hắn mới biến thành như vậy?

Hay biểu hiện của mình khác với trước khi trùng sinh nên hắn nghi ngờ điều gì?

Suy đoán này đã thành công dọa sợ Mạnh Uyển, cả người nàng lạnh toát.

Ngày mai Triệu Sâm đưa nàng đi xem hoa đăng có lẽ sẽ gặp phải Tô Ký Trần, nàng chỉ cần theo sát hắn ra khỏi phủ đệ tri phủ là được.

So với Lư Châu, Cam Lâm lại rất phồn hoa, hơn nữa còn đi dạo trong thành vào ngày lễ, giăng đèn kết hoa, trai gái đi đầy trên đường, cảnh rất náo nhiệt làm người ta ít đề phòng đi rất nhiều.

Triệu Sâm đi trước Mạnh Uyển, nàng quy củ theo sát phía sau, hắn cũng không quay đầu nhìn nàng, chỉ là đi một chút rồi ngừng, thỉnh thoảng nói nguồn gốc của tết hoa đăng ở Cam Lâm cho nàng nghe, khi rảnh rỗi nàng cũng sẽ hỏi mấy câu, hai người nói qua nói lại trông rất hòa hợp.

Nhưng sự hòa hợp đó lại rất ngắn ngủi, khi bọn họ đi tới bên hồ, nhìn thấy mấy thiếu nữ thả đèn, bắt đầu có chút cổ quái.

Thật là vừa khéo, sợ điều gì gặp điều đó, bên kia bờ thả đèn không phải là Tô Ký Trần sao?

Ngoài mặt, Mạnh Uyển tỏ ra bình tĩnh, nội tâm lại không ngừng oán thầm, đời này đáng ra nàng không nên gặp phải Tô Ký Trần chứ, Triệu Sâm đặc biệt mang nàng đến đây làm gì? Thật sự chỉ là vô ý sao?

Thấy Mạnh Uyển thờ ơ, Triệu Sâm chắp tay quay ra hỏi nàng: “Nàng không muốn thả đèn à?”

Mạnh Uyển sững sờ, quay lại đã thấy Tam điện hạ phân phó Tinh Trầm đi mua đèn hoa đăng, đứng tại chỗ nhưng có phần kích động, có vẻ như hắn muốn đích thân viết mong ước lên đèn.

“Chàng muốn thả đèn?” Mạnh Uyển hỏi.

Triệu Sâm nói: “Thả thay nàng.”

“Ta có thể tự làm.”

“Nàng đứng im ở đó cả buổi, ta còn nghĩ nàng khác với nữ tử khác, không thích làm mấy trò này chứ.”

“Chàng cảm thấy ta không thích, tại sao còn muốn thả thay ta?” Mạnh Uyển nhíu mày hỏi.

Triệu Sâm nhìn nàng, tay cầm bút, tay cầm đèn hoa đăng, ngọn đèn ban đêm chiếu vào khuôn mặt hắn, quý khí bất phàm, môi hắn khẽ mở, lời nói lại khiến người ta sinh lòng hâm mộ.

“Xem ra nàng không chăm chú nghe ta nói rồi, tết hoa đăng ở Cam Lâm chẳng những có thể cầu nguyện mà còn có thể cầu phúc, nàng không muốn làm việc đó, ta liền thay nàng thả một cái, cầu cho nàng đời đời kiếp kiếp bình an.”

Mạnh Uyển chẳng thể nói rõ cảm giác trong lòng mình, thật giống như việc mình nghi ngờ là bôi nhọ hắn vậy, nàng cười cười, thấp giọng nói: “Cảm ơn.” Dựa vào bên cạnh hắn xem hắn viết chữ.

Bên kia bờ sông, Tô Ký Trần tuy nhận được nhiều hoa đăng của thiếu nữ lại vô tâm thưởng thức, ánh mắt của hắn bị đôi bích nhân bên kia hấp dẫn, ánh mắt dừng lại ở thiếu nữ mặc váy xanh, thật lâu không rời đi.

Có đồng bạn thấy hắn như thế, tò mò nhìn theo, không khỏi trêu ghẹo nói: “Tử Hoàn, nhiều hoa đăng như vậy chưa đủ cho ngươi xem, lại muốn nhìn hoa đã có chủ sao?”

Tô Ký Trần thu hồi ánh mắt, hổ thẹn nói: “Đâu có.”

Bên kia bờ sông, Triệu Sâm vén áo ngồi xổm xuống thả đèn xuống sông, sau đó đứng lên nói: “Như vậy là xong rồi, có muốn đi dạo nữa không?”

Mạnh Uyển nhìn bốn phía, chi vào phía Nam nói: “Chỗ đó có giải câu đố đèn, chúng ta đi xem đi.”

Hôm nay Triệu Sâm giống như muốn đưa nàng đi chơi vui vẻ, thấy nàng thật sự muốn liền đưa nàng đi. Vì người quá đông mà thị vệ đi theo không thể dùng khinh công nên đi theo hai người có chút khó khăn. Triệu Sâm để bọn hắn chờ ở ngoài, tự mình đưa nàng đi đoán đèn.

Mạnh Uyển cảm nhận được hắn dắt tay nàng, trong lòng hoảng loạn rồi lại u sầu khó nói nên lời.

Chờ hắn dừng bước, nàng cũng không nhìn câu đố đèn, kiễng chân đến bên tai hắn hỏi: “Chàng chê ta phiền sao, cho nên muốn để ta ngủ trên xe?”

Triệu Sâm khẽ giật mình, cúi đầu nhìn vào mắt nàng, trong mắt phản chiếu hoa đăng, sáng chói mắt.

“Hay do ta làm gì khiến chàng không thích, cho nên chàng mất hứng?” Mạnh Uyển nhíu mày nói: “Ta cảm thấy chàng lúc trước khi đến Cam Lâm và chàng của bây giờ rất khác nhau, lại không nghĩ ra khác nhau ở chỗ nào, nên ta dứt khoát hỏi chàng.” Nàng cầm ngược lại tay hắn: “Chàng có thể nói cho ta được không?”

Mí mắt Triệu Sâm cụp xuống, hắn trầm mặc, cuối cùng giống như từ bỏ cái gì đó, giơ tay lên sờ sờ mũi nàng, ôn nhu nói: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, chỉ là phải giám sát việc sửa đê ở Lưu Châu nên ta có chút mệt mỏi, không liên quan đến nàng. Về phần việc ở trên xe ngựa, sợ nàng ngốc nửa ngày với ta sẽ nhàm chán nên dùng hương an thần, cho nàng ngủ một giấc thật ngon. Nếu nàng không thích, ta sẽ cho người bỏ đi.”

Mạnh Uyển cảm thấy ánh mắt hắn rất ôn nhu, chân thành tha thiết, không giống giả bộ, nhưng trong lòng vẫn không bỏ xuống được, chỉ có thể nói: “Cái đó rất quý, lại là cống phẩm, ném đi rất đáng tiếc, không bằng để đó, nếu trời tối không ngủ được cũng có thể dùng.”

Ánh mắt Triệu Sâm lườm phía sau nàng một cái, rất nhanh thu lại, trực tiếp ôm vai nàng phi thân lên. Mạnh Uyển dùng sức ôm lấy hắn, khi nàng đang mơ hồ liền nghe thấy tiếng va chạm phía sau, có thích khách!

Phủ đệ tri phủ, Lý đại nhân trong thư phòng, người đang ngồi không phải hắn mà là một lão hòa thượng.

Đây cũng là người Triệu Sâm mời lên xe ngựa trên đường đi từ Lư Châu đến Cam Lâm, khi Mạnh Uyển đang ngủ.

Triệu Sâm để Mạnh Uyển ngủ, là vì để ông lên.

Không bao lâu, cửa thư phòng bị mở ra, lão hòa thượng đang ngồi xếp bằng mở mắt ra, vẻ mặt tỉnh táo, mặt trang nghiêm.

“Điện hạ bị đâm?” Ông rõ ràng đã đoán được.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

95
BÌNH LUẬN NÀO

Hãy Đăng nhập để bình luận
92 Chủ đề bình luận
3 Chủ đề trả lời
6 Theo dõi
 
Những bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận hot nhất
88 Số lượng chị em bạn dì thiện lành đã bình luận
Baongoc261ThuNguyetH_er.P_beHiipiiNaphan0938032399 Những người chị em bạn dì thiện lành bình luận gần đây
  Đăng ký  
Mới hơn Cũ hơn Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Bé Bống
Member
Bé Bống
Đang ngủ

Lại tem=))))

jeido
Member
jeido
Đang ngủ

Oa oa tưởng được tem.. hờn

Bé Bống
Member
Bé Bống
Đang ngủ

Dư làooo? Đọc xong chương này tôi bối rối quá, chả hiểu cái mệ gì?
Có phải Triệu Sâm trùng sinh k? Hay chỉ là do thằng bé cũng ấp ủ mưu kế với ngôi vị cao xa kia?

H
Member
H
Đang ngủ

Không thích kiểu anm nữ chín cứ dấu suy nghĩ của riêng mình thế này tẹo nào huhu

HanVuong30
Member
HanVuong30
Đang ngủ

Chương này lại càng bối rối =))))))))
Cảm giác Triệu Sâm có thể trùng sinh, hoặc là do nghe dc gì từ lời tiên đoán của lão hòa thượng…… Huhuhu não bắt đầu xoắn , IQ thấp nó khổ dữ =((((

lykkutjj
Member
lykkutjj
Đang ngủ

Tự nhủ đợi chờ là hạnh phúc ?

Trinh97
Member
Trinh97
Đang ngủ

Đọc chương này càng thêm mơ hồ mà. Triệu Sâm cũng trùng sinh phải k???

linhestasy
Member
linhestasy
Đang ngủ

Cùng suy nghĩ có phải triệu sâm trùng sinh???
Bối rối -wt

Đinh Bích Trâm
Member
Đinh Bích Trâm
Đang ngủ

Cám ơn ad nha, đọc hôm giờ ms lên PC comt dc, hic.

uyen
Guest
uyen
Đang ngủ

hoang mang quá, rốt cuộc Triệu Sâm có phải được -xd trùng sinh hay không đây

lananhnguyen
Member
lananhnguyen
Đang ngủ

Yup, cang doc cang cam giac TS cung trung sinh nha, chac co lien quan den lao hoa thuong? -zb

yunakoht
Member
yunakoht
Đang ngủ

triệu sâm bị đâm O.O

Lạc Dung
Member
Lạc Dung
Đang ngủ

Tình cảm của Triệu Sân và Mạnh Uyển cảm giác như gần mà như xa, có chút không chân thực, bảo sao Uyển Uyển lo lắng -xs -xm

bAchKimkhAnh
Member
bAchKimkhAnh
Đang ngủ

Sao cảm giác các nhân vật đã biết hết mọi chuyện thế này.

Nguyệt Vi Yên
Member
Nguyệt Vi Yên
Đang ngủ

Ơ cái đoạn cuối là sao nhỉ .-. E k hiểu nữa

Tran Thanh
Member
Tran Thanh
Đang ngủ

-xy

Hà Thu
Member
Hà Thu
Đang ngủ

-cr càng đọc cang thấy rối nÕ là sao ta,cầu mong đáp án xem n9 có phải cũng trùng sinh không huhu.

Ariesmun
Member
Ariesmun
Đang ngủ

Đọc cũng thấy bối rối như mạnh uyển, kiểu có vẻ triệu sâm thử thách gì mạnh uyển ấy, là ko tin tưởng ?

Nguyetminh1801
Member
Nguyetminh1801
Đang ngủ

nghi án nam 9 trọng sinh quá

Kòi Kực Kì
Member
Kòi Kực Kì
Đang ngủ

Hình như là bác sâm bị đâm sau đó thù trọng sinh hay sao ý?????

Anha_nang
Member
Anha_nang
Đang ngủ

Túm cái quần lại là bà tác giả xác cmn định là trùm cuối rồi. Hại não chị em quá. Tóm lại là nam9 có trùng sinh hay không đây

hatmuanho
Member
hatmuanho
Đang ngủ

yeapppp, mình cũng thấy chương này hại não quá :3

Truclinh
Member
Truclinh
Đang ngủ

Tkt tài lanh thật ak,

Hoàng Y
Member
Hoàng Y
Đang ngủ

Kịch tính rồi đây -zd

lethituongvy1234
Member
lethituongvy1234
Đang ngủ

Chương 2 là đã có cảm giác ổng trùng sinh r. Bh càng ngày càng rõ. Hóng kết quả. -zo

octju
Member
octju
Đang ngủ

Hơi khó hiểu nha -zv

Phương Nguyễn Xuân
Member
Phương Nguyễn Xuân
Đang ngủ

Cảm giác tác giả muốn quằn quại độc giả đây. Tò mò quá đu

Hoàng Phương Mai
Member
Hoàng Phương Mai
Đang ngủ

Từ đầu đã thấy biểu hiện lạ như Triệu Sâm cũng trùng sinh ấy

Leo Sing
Member
Leo Sing
Đang ngủ

“Nếu như nàng nguyện ý, ta có thể đời đời kiếp kiếp châm trà cho nàng” -qi

Hyun Thu
Member
Hyun Thu
Đang ngủ

Anh Sâm có điều gì bí ẩn muốn giấu chị Uyển nhỉ? Càng ngày càng hấp dẫn. Hóng quá đi mât

Võ Quỳnh
Member
Võ Quỳnh
Đang ngủ

Ảo diệu quá đi thôi! -cj

Ngọc Trâm
Member
Ngọc Trâm
Đang ngủ

-zy nam chính làm
em bối dối quá

Nguyen Anh
Member
Nguyen Anh
Đang ngủ

Chương này có tiến bộ rồi, anh n9 biết nói lời ngọt rồi.
Có thắc mắc nhỏ tem ở đây là gì vậy chủ nhà ơi! Xem cmt mà hoang mang quá….

Thu Thủy Nguyễn
Member
Thu Thủy Nguyễn
Đang ngủ

Thực ra không hiểu đoạn cuối lắm?

Tuong Tu Le
Member
Tuong Tu Le
Đang ngủ

Đọc đến đây trong đầu tự dưng hiện lên một hồi nội dung: nam9 đánh đổi cái gì đó với lão hòa thượng để cho 2 người trùng sinh trở về quá khứ =))

Anh Tran Hưu
Member
Anh Tran Hưu
Đang ngủ

Nam chính cũng trùng sinh rồi

Nguyễn Thảo
Member
Nguyễn Thảo
Đang ngủ

TKT chưa lên sàn mà đã thấy k thik a này, hi vọng để cho nam nữ chính bình yên

nhungtho
Member
nhungtho
Đang ngủ

tình cảm của TS dành cho MU khi gần khi xa quá, chắc tại vì vậy nên kiếp trước MU mới dễ dàng hiểu lầm đến như vậy

Ngọc Diễm
Member
Ngọc Diễm
Đang ngủ

Càng ngày càng gay cấn.

Diemly
Member
Diemly
Đang ngủ

Sao ông hoa thuong kia keu a nhà bi đâm.k có mà ta

Thỏ Thỏ
Member
Thỏ Thỏ
Đang ngủ

-ck ông hoàng thượng này là thần thánh nơi nào ?

rua con
Member
rua con
Đang ngủ

ôi anh sâm làm tuii đau não qá

Thu quan
Member
Thu quan
Đang ngủ

Không hiểu ông hoà thượng vì sao kêu anh bị đâm

Đặng Thùy Trang
Member
Đặng Thùy Trang
Đang ngủ

Suýt nữa thì gặp tra nam rùi. Hú hú -wt

Yu Yu
Member
Yu Yu
Đang ngủ

Tam điện hạ trùng sinh chắc rồi. Kiểu gì chuyện trùng sinh cũng liên quan tới lão hoà thượng thích ra vẻ bí ẩn kia. Không biết tam huynh dẫn tỷ đi gặp vị cố nhân kiếp trc vs mục đích gì nhỉ?

Phạm Vy
Member
Phạm Vy
Đang ngủ

Nam chính hành xử thật lạ,ý anh là gì? Sao lại chuốc mê Uyển Uyển nhỉ?

Anthony
Member
Anthony
Đang ngủ

Sao giống như Triệu Sâm trùng sinh luôn vậy các chế ơi

Kiều My
Member
Kiều My
Đang ngủ

Đọc xong chương vẫn cảm giác khó hiểu, nam chính và nữ chính đều có những suy nghĩ riêng.

Mỹ Huyền
Member
Mỹ Huyền
Đang ngủ

Ko hiểu đc nam chính đang nghĩ j???

Đoàn Như
Member
Đoàn Như
Đang ngủ

-ch Ù ôi, đôi lứa đi lễ hội chưa kịp tâm sự gì mà lại có thích khách. Rốt cuộc là ai đà hố anh nhà?