(Review) Khách Đến Từ Nơi Nào

5
3773

♥ Review by An Dung Ni ♥

Khách đến từ nơi nào?

Rồi lại muốn đi đâu?

Đây là một bộ truyện ngắn, trinh thám nhẹ nhàng của Đinh Mặc.

Hầu như ngay từ chương 1, truyện đã được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, một ông chủ khách sạn đẹp trai, phong độ, và rất “nguy hiểm”, một cô gái bí ẩn “Sợ tối, sợ chó, Sợ cay. Sợ cùng với đàn ông như anh bèo nước gặp nhau sẽ phát sinh bất cứ khúc mắc nào.”

Anh nói:“Anh không muốn mình chỉ là một nhánh cây cứu mạng. Anh muốn mình là một gốc cây, cắm rễ sâu trong tim em. Đó mới chính là tình yêu mà Hàn Thác anh muốn”

“Hàn Thác, em cũng rất muốn trở thành một thân cây, bám vào song cửa sổ, chỉ cần anh ngẩng đầu là có thể nhìn thấy.”

Hàn Thác: “Người phụ nữ này trông giống vợ tương lai của tôi.”

“Là từ bao giờ, đã yêu em đến như vậy. Không khắc sâu đến tận xương tủy, nhưng hình ảnh em vẫn đọng mãi trong tim tôi.”

“Đời này gặp gỡ, một cái nhìn thoáng qua, chính là mãi mãi.” Cuộc gặp gỡ được sắp đặt bởi số phận. Khi tưởng chừng như cuộc gặp mặt ấy sẽ có cái kết thật viên mãn thì những vụ án mạng đột nhiên xảy ra trong thị trấn nhỏ yên bình bao năm qua. Liệu ai sẽ là hung thủ?

Văn phong của Đinh Mặc trong truyện rất logic, cuốn hút. Những tình tiết, những câu chuyện cũ của nhiều người trong xã hội. Khác với những vụ án mạng liên hoàn, những câu chuyện tình yêu viễn tưởng, câu chuyện này khai thác về vấn đề hiện thực. Về số phận, cuộc sống….

“Tội lỗi bắt nguồn từ tội lỗi, cứ như vậy ta đều quên đường về”

Có những người, họ phạm tội, không phải vì bản tính của họ ác hay họ xấu xa, mà vì số phận của họ đã ép họ phải làm thế. Câu chuyện về quá khứ của một hung thủ cũng là một điểm nhấn rất hay trong truyện.

Trong một thị trấn nhỏ, tĩnh lặng, một tình yêu dần nảy nở… Họ thấy sự tương đồng ở đối phương – đều có những vết thương không muốn để ai biết. Liệu họ có thể vượt qua mọi quy tắc của bản thân để ở bên nhau?

Tôi không biết

Mà ngay cả tác giả cũng không biết.

Kết truyện không phải là HE – một điều rất hiếm thấy trong các tác phẩm của Đinh Mặc. Tùy theo cảm nhận của mỗi người mà kết truyện có thể là GE (good ending) hoặc OE (open ending) . Theo Ni thì là GE. Vì mặc dù Hàn Thác nói không đợi cô, nhưng anh cũng từng nói “Nếu có ngày cô ấy ra tù, mà tôi cũng không ở đây, thì cô ấy thật sự không còn gì nữa.” Anh không ở yên để đợi cô, mà anh dùng hết sức mình để cô có thể được ra tù một cách nhanh nhất, để cô không phải ngồi tù oan một ngày nào. Phạm tội thì phải chịu tội, chịu đúng tội mình phạm phải.

Anh đã cho cô ba ngày để bỏ trốn, đó là giới hạn của một người từng làm cảnh sát. Còn cô lại dùng ba ngày ấy để suy nghĩ. Đến ngày cuối cùng cô mới rời đi. Lặng lẽ, không một lời nói, không một câu nhắn nhủ. Nhưng cô không trốn nữa….. Vì cô đã gặp được anh.

Và sau hơn một năm thì truyện đã có một cái kết HE ở phần ngoại truyện. Sự lăn tăn, day dứt bấy lâu nay khi đọc lại câu chuyện này cuối cùng cũng không còn nữa. Họ đã thực sự bên nhau, bình yên, lặng lẽ ở một khách sạn nhỏ ở Vân Nam…

Nói chung là mình rất hài lòng với bộ truyện này của Đinh Mặc, ngắn gọn, khá thực tế, không buff nhân vật quá, kết cho hai nhân vật cũng rất ổn (không nói trực tiếp mà truyền đạt qua một bộ phim, cuối cùng đã HE ở ngoại truyện), xử lý tình huống dứt khoát, logic, dàn nhân vật ít nhưng không có cảm giác nhàm chán. Cá nhân mình chấm 9,5/10.

►►► LINK TRUYỆN: https://liethoacac.com/khach-den-tu-noi-nao-dinh-mac.html


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

5 COMMENTS

  1. Vì tác giả đã viết truyện với một bầu không khí trầm buồn cùng cuộc đời cô quạnh của Lạc Hiểu nên có lẽ ngay từ đầu mình không nên quá hy vọng vào một cái HE viên mãn ngập tràn ánh sáng

  2. vậy kết có giống Archimedes thân yêu không ạ ? Nam chính đợi nữ chính? Mình thích truyện trinh thám của Đinh Mặc cực luôn mà truyện này kết OE không biết như thế nào ?

  3. Hay cho câu Ni nói rằng truyện hệt như được bao phủ bằng một lớp sương mỏng. Bản thân Y cũng khá thích truyện này, truyện này là một trong số rất ít truyện về thể loai trinh thám mà số lượng chữ và chương đều giới hạn ở mức bất ngờ. Đọc truyện thì không có nhiều khi hồi hộp nhưng mà lại cảm thấy không được an yên cho lắm, trong tĩnh có động, trong động như báo hiệu một sự việc còn “động” hơn,… Vụ án không dày đặc nhưng thực tế, như Ni nói, chính là khai thác về mặt hiện thực, về số phận, về cuộc sống. Y luôn cảm thấy đâu đó còn vấn vương lại một chút gì đó của chính truyện này, nhất là lời thú nhận của hung thủ trong đờ đẫn, rằng: chị nhìn đâu cũng thấy “hắn” cả, hết “hắn” này rồi lại “hắn” khác, và hoá ra chị không còn nhớ “hắn” trông như thế nào nữa…
    Một câu trần thuật nghe bi ai làm sao ! Người giết người đáng thương hay là đáng trách?
    Và Tân Ân đáng được sống hạnh phúc hay là tiếp tục cuộc sống của mình trong chốn tù ngục oan uổng?
    Chính Tân Ân cũng không biết. Hàn Thác cũng không biết, anh không thể trả lời. Đinh Mặc cũng không trả lời.
    Nhưng độc giả chúng ta biết, ngoài nhà tù chính là bầu trời xanh tịnh bao la và sau năm năm chính là khoảng thời gian tươi đẹp phía trước …
    -qt