Nghe Nói Anh Là Người Ngoài Hành Tinh – Chương 29.1

16
552

Chương 29.1: Mối tình đầu tàn lụi

Editor: Futamb

Beta: Tử Dương

“Sau đó, tôi đã kiểm tra qua, con khuyển yêu kia quả thật không làm chuyện gì xấu.”

Hơn nữa, yêu quái làm việc xấu thật sự, đương nhiên sẽ biết cách ẩn giấu rất tốt, sẽ không để cho đôi vợ chồng kia biết được chỗ sơ hở từ lời đứa bé.

Lương Thần khẽ hừ một tiếng: “Cũng đã làm nó bị thương rồi, bây giờ nói những lời này là có ý gì?”

Vừa nãy anh ta đã hỏi qua Hồng Diệp, từ khi sinh ra nó chưa từng được gặp cha, khoảng một năm trước mẹ cũng qua đời vì vết thương cũ, sau đó nó cứ lang thang trong thành phố qua ngày. Tuy có thể hóa thành hình người, cũng có thể giấu yêu khí, nhưng do tuổi còn quá nhỏ, một khi tâm trạng hơi mất khống chế nó sẽ để lộ tai và đuôi, thậm chí biến trở về nguyên hình, sau khi bị loài người phát hiện nhiều lần, nó thường ẩn núp ở rất xa, chỉ biết trộm nhặt thức ăn để duy trì sự sống.

Gặp gỡ đứa bé kia thật sự là một việc ngoài ý muốn, lúc đó Hồng Diệp vô tình đi ngang qua cửa sổ căn nhà ấy, hai tay đứa bé kia đang nắm song cửa sắt, tha thiết mong chờ nhìn ra thế giới bên ngoài. Đúng lúc này, bụng của Hồng Diệp vang lên một tiếng rột.

Một cách tự nhiên, tầm mắt của hai đứa bé giao nhau.

“Này, mình mời cậu ăn bánh gatô, cậu chơi với mình được không?”

Câu nói này đã mở ra “tình bạn” của chúng.

Sau đó, mỗi khi đôi vợ chồng rời đi, Hồng Diệp đều sẽ chạy đến bên cửa sổ nói chuyện với cậu bé, mà mỗi ngày cậu bé ấy cũng sẽ chuẩn bị đồ ăn vặt, đợi nó đến.

Sự cân bằng yếu ớt này rốt cuộc cũng bị phá vỡ vào một ngày mưa gió.

Phần lớn yêu quái đều rất sợ sấm sét từ lúc vừa sinh ra, nhất là khi Hồng Diệp vẫn còn đang trong giai đoạn tuổi nhỏ, một tiếng sấm đột nhiên đánh qua, làm nó lộ ra “sơ sót”. Nó vốn muốn né tránh ra xa như những lần trước, nhưng trong lúc sững sờ đã bị bàn tay giơ ra khỏi song cửa của cậu bé kia nắm lấy tai mình.

“Mềm quá… Rất thoải mái.”

“…”

“Sao cậu lại khóc? Mình nắm đau sao?”

“…”

Đây không phải lần đầu tiên Hồng Diệp cảm nhận được ý tốt từ loài người, nhưng sau khi những người này biết được “bộ mặt thật” của nó đều sẽ thay đổi cách cư xử. Nó biết, đây không phải lỗi của loài người, mà là của nó.

Bởi vì nó không phải con người.

Sau khi nhìn thấy bộ dáng này của nó mà vẫn không sợ, hơn nữa còn tiếp tục bộc lộ ý tốt, cậu bé này là người đầu tiên.

Từ đó, nó thường biến thành chú chó nhỏ, chui qua khe hở song cửa, cùng chơi đùa với cậu bé trong phòng.

“Đây quả thật là lỗi của tôi.” Đối diện với sự giễu cợt của Lương Thần, lần này Lục Không không tức giận, ngược lại rất quả quyết nhận trách nhiệm, “Vì vậy tôi mới muốn tìm nó.” Vết thương trên người tên yêu quái nhỏ kia có linh khí của anh ta, trừ phi tự mình giải nó, vết thương sẽ không thể khỏi hẳn.

“Thì ra là như vậy.” Dịch Đề gật đầu, “Nếu thế, cậu không muốn tiếp tục làm hại Hồng Diệp nữa chứ?”

“Nó không làm việc xấu, tôi hại nó làm gì?” Lục Không trả lời.

“Ái chà, nói dễ nghe quá nhỉ.”

“Chó đất, ta cảnh cáo ngươi đừng ‘được đằng chân lân đằng đầu’!”

“Ai là chó đất hả?”

Dịch Đề xoa trán, hai • cái • tên • này!

Vấn đề là trước mặt cô bây giờ đã không còn chiếc nắp nào nữa, chỉ còn mỗi tách trà thôi.

Đang buồn bực, một viên gạch đột nhiên xuất hiện trước mặt Dịch Đề, cô quay đầu nhìn lại, phát hiện Cecil đã lấy nó từ khu vườn đưa cho cô.

Cô vô cùng cảm động cầm lấy viên gạch, nhẹ nhàng bóp một cái.

“…”

“…”

Thế giới lại trở nên yên tĩnh.

Một lúc sau, Lục Không ho nhẹ một tiếng: “Đúng rồi, có thể nhân tiện cho tôi gặp tên yêu quái nhỏ kia một lần không? Tôi nghĩ mình nên xin lỗi nó.”

Dịch Đề nhìn Lương Thần, là “người giám hộ” đương nhiệm của Hồng Diệp, anh ta chắc chắn có tư cách quyết định chuyện này nhất.

“Không được, nó đã bị ngươi dọa một lần, trong khoảng thời gian ngắn không thể tiếp tục bị như thế nữa!”

“Thế sao.” Lục Không gật đầu, dù hơi thất vọng một chút, nhưng anh ta vẫn tỏ ra đã hiểu, “Cậu bé đó còn nhờ tôi đưa cho con yêu quái nhỏ kia vài thứ, hai người có thể giúp tôi chuyển đến nó không?”

“Chậc, đúng là phiền phức.” Lương Thần lầm bầm vài tiếng, tức giận nói, “Lấy ra đây.”

Dịch Đề cảm thấy kỹ năng nói một đằng làm một nẻo của tên này đã được thực hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

Tiếp đó, Lục Không lấy một hộp bánh bích quy từ ba lô ra, vừa nhìn đã biết đó là chiếc hộp rỗng được dùng để đựng đồ vật, nhưng thứ được đựng bên trong là gì, Dịch Đề không thể biết được. Dù sao nếu Lương Thần không ngửi thấy gì bất ổn từ đó, vậy hẳn nó không có vấn đề.

Có điều cho dù thế nào, mọi chuyện được giải quyết như vậy là ổn rồi.

“Đúng rồi, cho nó cái này luôn đi, xem như quà xin lỗi của tôi.” Lục Không lại lấy ra một chiếc bình sứ to khoảng một bàn tay từ ba lô, đặt lên bàn.

“Đây là gì?” Dịch Đề tò mò hỏi.

“Đồ ăn vặt của tôi!” Con mèo lông vàng trắng A Khương vẫn đang rơi vào trạng thái hôn mê bỗng dưng hô lớn một tiếng tỉnh lại, sau khi đột nhiên bật người lên, nó lại “bịch” một tiếng ngã xuống, “Mùi thối lúc nãy là gì vậy? Tôi cảm thấy mũi mình sắp hỏng luôn rồi…”

Hai chàng trai trẻ yên lặng nhìn Dịch Đề, cô hơi chột dạ nghiêng đầu sang chỗ khác.

Chóp mũi Lương Thần hơi động, cầm lấy chiếc bình sứ trên bàn, mở ra ngửi một chút, hơi kinh ngạc nói: “Linh dược chuyên dùng cho yêu tộc?” Anh ta biết giá trị của thứ này không nhỏ, không ngờ tên quỷ nghèo trước mặt này lại có được nó, “Ngươi thật sự cam lòng sao?”

“Cái gì?” Cả người A Khương xù lên, bật người nhào đến giơ móng vuốt cào lung tung vào người Lục Không, “Tên phá gia chi tử này! Đó là thứ lão già kia cho tôi! Cho tôi!!!”

“Lúc về xin lại cho cậu một bình không được sao?” Chàng trai trẻ vừa tránh móng vuốt vừa hô lớn.

“Thật không?” Nhìn với vẻ hoài nghi.

“Thật mà.”

“Nhỡ không lấy được thì sao?”

“Vậy tôi cũng hết cách.”

“… Anh đi chết đi!”

“Đừng cắn! Đau đau đau…”

Dịch Đề tò mò nhìn chiếc bình trong tay Lương Thần, từ khi trở thành Linh thực sư, cô rất hứng thú với những thứ đồ thế này. Anh ta hơi liếc nhìn cô, sau đó đổ ra một viên đưa cho cô.

“Dịch Đề, loài người không thể ăn thứ đó!” Lục Không đang trong trạng thái “vô cùng bận rộn” hô lên.

Sau khi cầm lấy viên thuốc, cô dựa theo phương pháp sư phụ để lại, đầu tiên đặt trước mũi ngửi, rồi dùng ngón út quét chút bột thuốc trên đó, rắc chúng trong lòng bàn tay phải. Rất nhanh, nơi đó lóe ra ánh sáng xanh, bột thuốc tự động phân giải, hóa thành vô số chùm sáng nhỏ, mỗi chùm sáng đại diện cho một loại thảo dược. Trời sinh Linh thực sư đã am hiểu cách giao tiếp với thảo dược, giống như lúc này đây, chỉ cần đưa cho họ một viên thuốc được luyện chế từ cây cỏ, họ đã có thể phân tích ra thành phần ngay.

Sau khi phân tích xong, Dịch Đề vui mừng nhận ra, trong không gian sư phụ để lại đều có những loại thảo dược này.

Nhưng khi ngẫm nghĩ kỹ lại, đây cũng là chuyện đương nhiên thôi. Dù sao đã có người điều chế ra loại đan dược này, cũng có nghĩa trên Địa cầu tồn tại những nguyên liệu để tạo ra chúng, mà khi nhắc đến trình độ phong phú về các loại thảo dược, ai có thể so sánh với Linh thực sư bọn họ chứ?

Có điều, viên đan dược này rõ ràng không phải được làm ra từ một Linh thực sư, vì trong đó hàm chứa không ít tạp chất.

“Đây là…”

Chẳng biết từ lúc nào Lục Không và A Khương đã dừng cuộc chiến, vô cùng kinh ngạc nhìn Dịch Đề.

“Tôi đã từng nghe qua tài năng này.” Đôi mắt mèo màu hổ phách của A Khương lóe ra ánh sáng kì dị, “Thông qua đan dược cũng có thể phân tích ra nguyên liệu, chỉ có Linh thực sư mới làm được.”

“Linh thực sư?” Giọng điệu Lục Không hơi biến đổi, như khi nghe nói “Dịch Thiệu không ở đây” lúc nãy.

Sau khi kinh ngạc đến ngây người, anh ta yên lặng nhớ lại cuộc đối thoại kia của họ, sau đó rơi lệ đầy mặt nâng tay lên, tàn nhẫn vung cho mình một cái tát… Để mày câm miệng lại!

Lục Không không thể chấp nhận sự thật này, Dịch Đề là một Linh thực sư, còn nuôi một con thú tinh có hình dạng như quả bóng.

Tuy từ khi bị cô vác về đã biết cô có thể không phải người bình thường gì, nhưng kết quả thế này lại rất bất ngờ. Ngoài dự đoán, nhưng hợp tình hợp lý, cho dù thế nào, cô cũng là em gái của tên “Đại Ma Vương” kia… Nếu vậy, chuyện cô là một Linh thực sư quả thật rất • bình • thường!

Giờ phút này, anh ta chỉ muốn chia buồn cho “mối tình đầu” đã héo tàn của mình.

Nhớ lại năm đó, sở dĩ anh ta viết thư tình cho cô là vì giây phút rung động kia…

Ngày ấy, trời rất xanh, gió rất ấm, ánh mặt trời lại vừa phải.

Anh ta nằm trên lan can lầu hai sưởi nắng, đột nhiên nghe thấy dưới lầu có người gọi: “ET!”

Tò mò, anh ta nhìn về phía phát ra tiếng gọi, trông thấy một cô gái mặc váy trắng quay đầu lại, đuôi ngựa nhẹ nhàng lay động, làn váy được gió thổi qua hơi đung đưa, dưới ánh mặt trời, khuôn mặt thanh tú của cô vô cùng rạng rỡ…

Có lẽ do ánh mặt trời trong khoảnh khắc đó quá đẹp, quá rực rỡ, chọc mù đôi mắt đang lóe sáng anh ta, cứ thế làm cho trái tim vô cùng máu chó, vô cùng khốn kiếp này rung động, nhưng theo đó là một bi kịch đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.

Những năm gần đây, thỉnh thoảng anh ta vẫn sẽ nghĩ đến cô bé hàng xóm khiến bản thân rung động năm đó, ai cũng nói ký ức là một bức tranh xinh đẹp luôn được mang theo bên mình, câu nói này hoàn toàn chính xác.

Thế nhưng!

Ai đến nói cho anh ta biết đi!

Tại sao?

Đoá hoa mềm mại thuần khiết trong lòng anh ta lại biến thành một nữ lực sĩ hung bạo có thể nghiền gạch đá nát vụn này!

Rốt cuộc là tại sao?

Tại sao?!!

Hay nên nói, ngay từ đầu cô đã như thế, chỉ là do anh ta chưa hiểu rõ cô.

Nghĩ vậy Lục Không không kìm lòng được, ngẩng đầu lên bốn mươi lăm độ, đôi mắt hơi nheo lại, khóe mắt lóng lánh ánh nước.

Tạm biệt…

Mối tình đầu của tôi…

Tạm biệt…

Người con gái đáng yêu trong lòng tôi…

Tạm biệt…

Tình yêu trong trẻo của tôi…

Vậy mới nói, quả nhiên em gái ngực lớn mới thích hợp với anh ta nhất, ngực phẳng gì đó hoàn toàn không có giá trị thưởng thức!

“Cậu ta… Sao vậy?”

Dịch Đề không biết nên nói gì, nhìn tên nào đó đang ngửa mặt lên trời, biểu cảm mơ màng, chẳng biết vì sao lòng cảm thấy hơi khó hiểu.

“Đừng để ý đến anh ta.” A Khương ngồi xổm trên bàn, vừa gãi đôi tai hồng hồng vừa nói, “Đôi khi anh ta sẽ rơi vào thế giới nội tâm như bây giờ, rất bình thường, một lúc nữa sẽ ổn thôi.”

Dịch Đề: “…” Không, cho dù nhìn thế nào cũng thấy không bình thường cả, không phải sao?

 


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

16 COMMENTS