Nam Thần Kiêu Ngạo – Chương 4

113
3006

Chương 4: Chờ điện thoại

Editor: Rùa Lười

Beta: Tử Dương

Cuối cùng, Chu Nịnh Nịnh bị ép nhận nhận lấy con thỏ tai cụp “con lai” này, Tằng Tiểu Mông hỏi cô: “Đặt tên cho con thỏ nhà cậu chưa?”

Chu Nịnh Nịnh chưa nuôi con gì, nên cũng không hào hứng lắm: “Tên gì?”

Cặp mắt Tằng Tiểu Mông bỗng nhiên sáng rực: “Hay gọi nó là Tâm Tâm được không? Cùng với Điềm Điềm của tớ tạo thành Sweetheart.”

Haha, còn Sweetheart nữa chứ! Bây giờ cô rất cực khổ được không? Chu Nịnh Nịnh cầm cái lồng lên nhìn con thỏ tai cụp trong lồng, hôm nay nếu không phải vì nó, cô cũng không xui xẻo như vậy. Con thỏ ở trong lồng, đột nhiên lấy hai móng vuốt che đi mắt của nó, dáng điệu rất ngây thơ, Chu Nịnh Nịnh nở nụ cười, lập tức quyết định: “Gọi là Lucky đi.”

Tằng Tiểu Mông không hiểu: “Hả? Cậu nói gì? Gọi nó là rác rưởi sao?”

Chu Nịnh Nịnh hung hăng liếc mắt nhìn cô nàng: “Lucky! Là may mắn! Tằng Tiểu Mông, anh văn cấp 4 của cậu thi mấy lần còn chưa qua, cậu có muốn tốt nghiệp không?”

Tằng Tiểu Mông tuyệt không để ý, “Lớp chúng ta mới có ba người thi qua anh văn cấp 4, còn một nhóm người lớn giống tớ, không cần sợ!”

Thật thoải mái, tuy nói sinh viên học nghệ thuật chỉ cần tiếng Anh cơ bản là được, nhưng đây là cuộc khi cấp 4 đó. Lúc học năm 2, Chu Nịnh Nịnh đã thi qua rồi, thành tích cũng chỉ bình thường. Cô mở lồng ra, thả Lucky ra ngoài, sờ lên lỗ tai mềm mại gọi nói: “Lucky, mày có thích cái tên này không? Sau này phải biết nghe lời, mang đến may mắn cho tao nhé.”

Rất thần kỳ, cô vừa gọi tên nó vừa sờ lỗ tai nó, bên lỗ tai vốn dựng thẳng lên vậy mà có hơi chút cụp xuống.

Chu Nịnh Nịnh rất vui vẻ: “Mày rất thích cái tên này đúng không?”

Sự thật chứng minh, cho dù Chu Nịnh Nịnh đặt tên cho con thỏ của mình là Lucky, cũng không cải thiện được vận khí tồi tệ của mình.

Chung cư chỗ Tằng Tiểu Mông ở là chung cư cao cấp, các công trình phục vụ cho sinh hoạt rất đầy đủ. Bên trong khu chung cư có siêu thị, cửa hàng bán đồ ăn sáng, cửa hàng bánh ngọt. Tằng Tiểu Mông muốn đền bù cho Chu Nịnh Nịnh nên buổi tối rủ cô xuống cửa hàng bánh ngọt ở trong khu chung cư.

Chu Nịnh Nịnh thích ngọt như mạng sống của mình, hương vị bánh trong tiệm rất tuyệt, hai người ăn cảm thấy rất thỏa mãn, lê bước chân chậm chạp tản bộ trong khu chung cư. Hoàn cảnh trong này rất tốt, có hoa có cỏ, có dòng suối nhỏ, gió thổi khiến lá cây vang lên tiếng xào xạc, gió đêm mùa hè vô cùng mát mẻ, ngay cả người đàn ông đang đi về phía này cũng là một cảnh đẹp ý vui.

Và nhìn có chút quen mắt.

Cây cầu gỗ nhỏ dài khoảng 3-4m, mặt cầu rất chật, Chu Nịnh Nịnh vịn vào hai bên thành cầu đi từng bước đã chiếm mất cả mặt cầu. Ánh trăng sáng mà tối, người đàn ông đối diện lại tối mà sáng, thân hình cao to, dáng người hoàn mỹ, ánh trăng dịu dàng vây quanh người anh tạo nên một vòng sáng nhàn nhạt, hình dáng người đàn ông hoàn hảo dần rõ ràng hơn.

Ôi! Là oan gia ngõ hẹp sao? Chu Nịnh Nịnh có chút run rẩy, ai có thể nói cho cô biết, vì sao đến khu chung cư của bạn thân chơi cũng có thể gặp được chủ nợ vậy?

So sánh với Chu Nịnh Nịnh đang bối rối thì Tằng Tiểu Mông lại bình tĩnh hơn nhiều, cô nàng kéo Chu Nịnh Nịnh qua bên phía mình, còn mình đứng che trước mặt cô, “Nhường đường cho chúng tôi.”

Chu Nịnh Nịnh luống cuống tay chân khều khều Tằng Tiểu Mông đang đứng trước, muốn khuyên cô nàng nhịn một chút, cô giương mắt nhìn về phía anh, vừa hay bắt gặp ánh mắt của anh, đôi mắt kia vẫn nhạt nhẽo như buổi sáng nay vậy. Chu Nịnh Nịnh đang do dự có tiến lên chào hỏi hay không, đối phương đã liếc cô một cái rồi thu hồi ánh mắt, lập tức sải bước chân, rất nhanh bước ngang qua các cô.

Không biết có phải do khoảng cách quá gần hay không, hay là gió đêm thổi nhẹ qua sát bên người, Chu Nịnh Nịnh mẫn cảm ngửi được một loại khí tức sạch sẽ trên người anh, tầm mắt của cô không tự chủ được bị hút theo đó.

Người đàn ông đã đi xa, Chu Nịnh Nịnh vẫn còn ngoái nhìn lại về phía sau, Tằng Tiểu Mông giơ tay chỉnh đầu cô ngay lại, đùa giỡn: “Như thế nào? Còn nhìn sao? Bộ dạng của cậu bây giờ giống như rất muốn cùng người ta về nhà đó!”

Chu Nịnh Nịnh đẩy tay của cô ra, không thèm để ý lời trêu chọc của cô. Khẳng định vừa rồi anh cũng nhận ra cô, cô cảm thấy hai người chạm mặt như vậy rất xấu hổ, anh giả bộ không biết như vậy thật khiến cô nhẹ nhõm.

“Trước đó, tớ có kể với cậu, hai ngày trước ở trong khu chung cư nhìn thấy một bóng lưng rất đẹp, chính là người đàn ông đó đấy. Tư thế đi bộ rất đẹp, vừa rồi nhìn thấy mặt anh ta có chút cảm giác rất lạnh lùng.” Tằng Tiểu Mông nhận xét, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên trời nói: “Tớ thích loại đàn ông cuồng dã như vậy, giống như trong phim, soái ca một tay đẩy tớ vào góc tường bắt lấy tớ không buông rồi nói, tôi muốn em làm người phụ nữ của tôi.”

Chu Nịnh Nịnh không chút lưu tình cười nhạo cô nàng: “Haha, dồn vào góc tường, là lưu manh sao?”

Tằng Tiểu Mông: “Cút đi!”

_______________

Hai tuần lễ tiếp theo, Chu Nịnh Nịnh bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ, nhưng vẫn liên hệ tìm việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè, chính là đi dạy học sinh học vẽ. Lúc bắt đầu, công việc này là do mẹ giúp cô liên hệ, sau đó người phụ trách lớp học thấy cô là người tốt lại kiên nhẫn, các học trò cũng rất thích cô, vì thế nên kỳ nghỉ đông và kỳ nghỉ hè năm nhất và năm hai cô đều qua đó đi dạy.

Hè năm nay cũng không ngoại lệ, lần này cô chủ động liên hệ với giáo viên phụ trách là giáo viên Trịnh, hỏi xem năm nay có thể giúp cô phân công thêm nhiều lớp nữa không. Cô giáo Trịnh nói bây giờ vẫn chưa xác định là mở mấy lớp, nếu có sẽ giúp cô sắp xếp.

Chu Nịnh Nịnh yên tâm, cô giáo Trịnh là bạn của mẹ cô, bà nói giúp đỡ cô thì nhất định sẽ giúp đỡ. Trong hai tháng, cô có thể kiếm được khoảng hai ngàn, chắc cũng đủ để trả nợ.

Đã qua nửa tháng, nhưng Chu Nịnh Nịnh vẫn chưa nhận được điện thoại của chủ nợ, có đôi khi cô nghĩ chắc không phải anh quá bận rộn mà quên luôn rồi chứ? Hay là cảm thấy không có gì quan trọng, cho nên vẫn chưa giải quyết?

Chu Nịnh Nịnh không muốn như vậy, nhưng cô cũng không sợ không tìm thấy anh. Tối hôm đó, ở chung cư của Tiểu Mông đã gặp được anh, cô đoán chắc là anh cũng ở khu chung cư đó. Nếu như anh thật sự quên, cô có thể đến chỗ cây cầu nhỏ đó, buổi tối khi về nhà không phải anh sẽ đi ngang qua đó sao.

Thật ra điều khiến cho cô thất vọng đó là gần đây ngày nào cô cũng nhớ tới người đàn ông đó, ánh mắt thanh đạm, dáng người cao lớn, âm thanh trầm thấp từ tính nói với cô: “Tôi sẽ thông báo cho cô.” Sau đó, mỗi ngày cô đều vô thức mà đợi điện thoại của anh, cô cảm thấy nhất định là vì cô thiếu nợ anh, cho nên mới thường xuyên nhớ anh. Đợi sau khi trả tiền cho anh xong, cũng sẽ không còn nhớ anh hằng ngày nữa.

Ngoại trừ chuyện này, còn có một chuyện khiến cô đau đầu, đó là con thỏ của cô, Lucky, nó rất thích gặm gặm đồ vật, bắt được cái gì liền đưa vào miệng gặm.

Ban đầu, cô cũng đưa nó đến ký túc xá nuôi, ký túc xá nữ sinh cũng có không ít người nuôi thú cưng, nhưng đều là lén lút. Chỉ cần bạn cùng phòng đồng ý thì không có vấn đề gì cả, dì quản sinh cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

Lần đầu tiên Chu Nịnh Nịnh mang Lucky đến ký túc xá, ngoại trừ Mạnh Nghiên, hai người còn lại ai cũng rất thích nó, tỏ vẻ nuôi nó trong phòng không có vấn đề gì cả. Chu Nịnh Nịnh hỏi ý kiến Mạnh Nghiên, cô ấy cũng nói: “Không vấn đề, cậu có thể nuôi nó, chỉ cần đừng gây ồn ào là được.”

Lúc ấy, ba người đều nhất trí, chắc chắn sẽ không ồn ào, chỉ là một con thỏ nhỏ cũng sẽ không “Gâu gâu gâu” hay “Meo meo meo.”

Nhưng các cô đã đánh giá thấp sức mạnh của Lucky! Tuy nó không sủa “Gâu gâu gâu” hay kêu “Meo meo meo” nhưng nó sẽ gặm cửa lồng. Nửa đêm tiếng gặm lồng kêu lách cách lách cách. Không gian phòng ngủ nhỏ, ban đêm rất yên tĩnh, Lucky cứ gặm như vậy, mọi người trong phòng đều bị làm cho tỉnh giấc, cô cảm thấy không ổn. Qua ngày thứ hai, chạy con Tiểu Quy mang Lucky về nhà cho cha mẹ cô nuôi giúp.

Sau đó, phải làm cho nó một cái ổ có mọi thứ, từ máng thức ăn, ấm nước, chén bát, toilet thỏ, đệm cỏ, lồng thỏ rộng hơn, tật xấu nửa đêm gặm lồng cuối cùng cũng chữa khỏi. Chỉ là lúc thả ra nhất định phải trông nó, bằng không nó sẽ như cũ, gặp cái gì là gặm cái đó. (>﹏<)

Bận rộn vì cuộc thi, thời gian trôi qua rất nhanh, lúc rảnh rỗi Chu Nịnh Nịnh sẽ lấy điện thoại ra cầm tay nhìn nhìn, chỉ sợ là có điện thoại gọi đến hoặc là không đọc được tin nhắn.

Bạn cùng phòng kiêm bạn tốt Trịnh Thiến Thiến tiến tới, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu: “Nịnh Nịnh, có phải cậu đang yêu không? Tại sao gần đây tớ thấy cậu thường xuyên nhìn điện thoại, đi học cũng lén lút nhìn một cái, giống như đang đợi điện thoại của ai đó.”

Chu Nịnh Nịnh đúng là đang đợi điện thoại, cũng thật sự có loại cảm giác hy vọng, nhưng tuyệt đối không phải đang yêu đương. Cô chỉ đơn giản là đợi điện thoại thôi mà! Cô trả lời một cách chắc nịch: “Không có, làm sao có thể, nếu tớ đang yêu nhất định sẽ kể cho cậu.”

Trịnh Thiến Thiến nghi ngờ nhìn cô, “Cậu xác định là không có? Nhưng thật sự là rất giống mà.”

Chu Nịnh Nịnh giơ tay cam đoan: “Tuyệt đối không có.”

Cuối tháng sáu, cuộc thi cuối kỳ cũng chấm dứt, mùa hè cũng tới.

Chủ nợ vẫn một mực không gọi điện thoại tới, Chu Nịnh Nịnh cũng dần dần thả lỏng, quyết định đợi đến kỳ nghỉ hè sẽ đến chỗ cây cầu nhỏ đợi anh, mang tiền đến trả.

Nhưng mà, ngay sau hôm cô quyết định như vậy, cô lại gặp được anh.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

113 COMMENTS