Nam Thần Kiêu Ngạo – Chương 11

113
2404

Chương 11: Dụng cụ tán gái

Editor: Rùa Lười

Beta: Tử Dương

Lớp mỹ thuật ở trung tâm được phân ra cấp phổ thông và cấp mẫu giáo, số học sinh ở mỗi lớp của cấp mẫu giáo sẽ không quá 10 người. Lớp Chu Nịnh Nịnh dạy là lớp mẫu giáo, sỉ số vừa vặn đúng 10 người. Các học trò trong lớp đều là học sinh tiểu học từ lớp 1 đến lớp 6, chỉ có duy nhất bé trai ngây thơ Lục Hi Dịch vẫn còn là học sinh mẫu giáo.

Ngày đầu tiên đi học của bé trai ngây thơ ấy, Chu Nịnh Nịnh phải dành hơn phân nửa tiết học để quan tâm đến cậu bé, bởi vì đứa bé này dường như không thích vẽ tranh, nền tảng đặc biệt chênh lệch, nhưng vẫn muốn vẽ nhân vật trò chơi! Cậu bé hỏi cô có chơi game không? Đương nhiên là cô không chơi rồi! Cô cũng không phải người mê game.

Hơn nữa, đứa bé năm tuổi nhà ai lại chơi game! Mau đón cậu bé về đi.

Kết thúc buổi học, sau khi chịu sự tra tấn, Chu Nịnh Nịnh chạy đi tìm cô giáo Trịnh, cô hữu khí vô lực nói: “Cô giáo Trịnh, em muốn hỏi tại sao lại không xếp Lục Hi Dịch vào lớp nhi đồng? Nền tảng của em ấy rất kém, hoàn toàn không theo kịp lớp học.”

Cô giáo Trịnh mờ mịt: “Lục Hi Dịch nào?”

Chu Nịnh Nịnh càng nghi ngờ: “Cô giáo Trịnh không biết sao? Con nghĩ là do cô sắp xếp.”

Cô giáo Trịnh lắc đầu: “Không phải cô, cô không biết chuyện này. Cô chỉ phụ trách việc chiêu sinh, em thử đi hỏi cô giáo Mạc xem.”

Chu Nịnh Nịnh lại chạy đi hỏi cô giáo Mạc, cô cảm thấy sắp xếp như vậy rất bất ổn, sẽ làm trễ nải việc học tập của học trò. Nhưng câu trả lời cô giáo Mạc cho cô là: “Các lớp nhi đều đã đủ số lượng, bình thường cô thấy em rất kiên nhẫn nên mới xếp cậu bé vào lớp em.”

Chu Nịnh Nịnh suy sụp, cô giáo Mạc an ủi cô: “Không sao, em cứ tùy tiện dạy cậu bé là được, không cần phải quá quan tâm đến nó, cậu bé chỉ đến học cho vui vậy thôi.”

Chu Nịnh Nịnh khóc không ra nước mắt, cô cũng biết là cậu bé đến học cho vui, nếu không có đứa bé nào ngồi vẽ nhân vật trò chơi trong lớp đâu.

Quan trọng là đứa bé này không chịu vẽ tranh, càng không có hứng thú muốn vẽ, toàn bộ tiết học của cậu là để miêu tả nhân vật trò chơi, sau đó nói với cô phải vẽ như thế nào mới đúng, thật ra thì ai mới là học trò đây?

Nhưng có một điểm Chu Nịnh Nịnh phải thừa nhận, năng lực thuyết minh của cậu bé này rất tốt, cô có thể dựa vào sự miêu tả của cậu bé mà vẽ ra được một bức họa nhân vật trò chơi, tuy vẫn có sự khác biệt nhưng Chu Nịnh Nịnh vẽ rất đẹp.

Sau khi kết thúc lớp học, Lục Hi Dịch rất vui vẻ cầm lấy bức tranh vẽ nhân vật trò chơi.

Ngoài cổng có một chiếc xe SUV màu đen đang ở đó, Lục Hi Dịch vui sướng chạy tới, tự mình kéo cửa xe rồi bò lên chỗ ngồi phía sau, sau đó nhìn phía trước cười hì hì nói: “Chú út, tối nay chúng ta đi ăn KFC sao?”

Lục Cận Thâm liếc mắt nhìn cậu bé: “Ngồi xuống.”

Lục Hi Dịch bĩu môi, ngoan ngoãn ngồi vào vị trí.

Xe chạy được một lúc, Lục Hi Dịch lại hỏi: “Chú út, khi nào chúng ta mới đi ăn KFC, chú nói có thể dẫn cháu đi ăn KFC mười lần, chú không được nuốt lời nha.”

Lục Cận Thâm cười cười: “Chú nói sẽ dẫn cháu đi ăn, nhưng không nói là hôm nay.”

Lục Hi Dịch sốt ruột hỏi: “Vậy thì lúc nào? Mẹ cháu không chịu dẫn cháu đi ăn gì hết, ba cháu lại càng không cho cháu ăn.”

“Vậy phải xem biểu hiện của cháu có tốt không, hôm nay cháu không làm khó cô giáo chứ?” Lục Cận Thâm bắt đầu đặt ra nghi vấn.

“Đương nhiên rồi, cô giáo thích cháu nhất, còn vẽ cho cháu một bức tranh nữa.” Lục Hi Dịch dương dương đắc ý nói.

Thật không? Lục Cận Thâm yên tâm, nhưng mà anh vẫn muốn cảnh cáo một chút: “Nhớ kỹ, đi học không được nói nhiều, không được phá phách, cũng không được làm phiền cô, cô nói gì thì cháu phải làm cái đó.”

Lục Hi Dịch: “Chú út, những lời này tối hôm qua chú đã nói rồi, cháu đều nhớ rất kỹ.”

Lục Cận Thâm dừng lại vài giây, sau đó nói: “Không thể chỉ nhớ kỹ, lời nói phải đi đôi với việc làm.”

“Chú út, có phải chú thích cô giáo không?” Lục Hi Dịch cười hì hì hỏi, lại nói ra một câu kinh người, giống như một người lớn.

Lục Cận Thâm trầm mặc một lát, dạy bảo cậu bé: “Đây là chuyện người lớn, con nít không được hỏi nhiều.”

Lục Hi Dịch lắc đầu nói: “Nếu như chú thừa nhận, cháu còn có thể giúp chú, cô giáo mỗi ngày đều lên lớp với cháu, hơn nữa cô ấy rất thích cháu, hôm nay cô còn cho cháu một thanh chocolate.”

Lục Cận Thâm lạnh giọng: “Lục Hi Dịch, cháu thật nhiều chuyện.”

Trở lại Lục gia, Lục Hi Dịch đưa bức tranh kia cho mẹ xem như dâng một vật quý, hưng phấn nói: “Mẹ, mẹ xem, đây là cô giáo Chu vẽ đấy.”

Mạc Thanh Tịch cầm lấy ngắm nhìn, khen ngợi nói: “Rất đẹp, cô giáo của con thật giỏi.”

Lục Hi Dịch gật đầu: “Con cũng biết, con mang cho bà nội xem đây.”

Mạc Thanh Tịch nhìn con trai chạy khắp nơi dâng vậy quý, sau đó dựa vào người chồng mình, cố ý cười lớn tiếng: “Chồng ơi, con chúng ta bị biến thành dụng cụ tán gái rồi.”

Lục Cận Chu ôm cô, nhàn nhạt nói: “Đúng là vậy rồi.”

Sáng sớm hôm nay, Phùng Anh đã nghe nói đến chuyện này rồi, bà ôm cháu trai bắt đầu hỏi: “Cô giáo kia của con có tốt không?”

Lục Hi Dịch mãnh liệt gật đầu: “Cô rất dịu dàng đáng yêu, vẽ tranh rất đẹp, cháu rất thích cô ấy.”

Nghe được câu nói “Cháu rất thích cô ấy”, khóe miệng Lục Cận Thâm có chút co rút.

Phùng Anh nhìn về phía Lục Cận Thâm, bàn bạc với anh: “A Thâm, ngày mai để mẹ đi đón Tiểu Dịch.”

Lục Cận Thâm nhàn nhạt đáp lại: “Không cần, mẹ đừng quấy rối.”

Phùng Anh chột dạ: “Mẹ chỉ là đi đón cháu trai thôi, tại sao lại là quấy rối.”

Lục Cận Thâm sao lại không rõ tâm tư của mẹ mình, “Tóm lại mẹ đừng can thiệp, khi nào xác định quan hệ, con sẽ dẫn cô ấy về nhà.”

“Được rồi.” Phùng Anh thật sự muốn xem cô gái này là người thế nào, lại có thể khiến đứa con trai vạn năm độc thân của mình để bụng như vậy.

__________

Ngày thứ ba Lục Hi Dịch đi học, đúng 5h chiều Lục Cận Thâm ở dưới lầu đón cậu bé, đợi rất lâu cũng không thấy cậu bé xuống.

Lục Cận Thâm tìm được lý do để lên lầu nhìn xem, anh nhớ Lục Hi Dịch từng nói mình học ở tầng 3 phòng 302, anh sải bước chân dài đi lên cầu thang.

Trên hành lang có vài người đi ngang qua người anh, có rất nhiều học sinh cấp 2 cấp 3, nhìn thấy Lục Cận Thâm đi qua, một người đàn ông cao lớn thon dài đẹp trai như vậy đúng là hiếm thấy, các thiếu nữ cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn nhiều lần.

Lục Cận Thâm nhìn không chớp mắt, đi thẳng đến phòng 302.

Anh đứng ở sau cửa nhìn vào bên trong, phía trước chính là phòng vẽ tranh, Chu Nịnh Nịnh bị những đứa bé vây ở giữa, đằng trước cô là một cái giá vẽ. Lục Hi Dịch dáng người nhỏ bé, Lục Cận Thâm nhìn không thấy cậu bé, đang định mở miệng hỏi thăm, chợt nghe bên trong hoan hô một tiếng: “Cô giáo vẽ thật đẹp.”

Chu Nịnh Nịnh cười nói: “Được rồi, các em về nhà nhanh đi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục.”

Bọn nhỏ lập tức giải tán, Lục Cận Thâm nhìn thấy Lục Hi Dịch ghé người vào gần nhất, bọn nhỏ nhao nhao vẫy tay với Chu Nịnh Nịnh nói: “Tạm biệt cô giáo.”

Chu Nịnh Nịnh cũng vẫy tay chào bọn trẻ: “Tạm biệt, đi đường cẩn thận.”

Lúc đi ra bọn nhỏ đều tò mò nhìn Lục Cận Thâm mấy lần, mà bản thân Lục Cận Thâm đã bước vào phòng vẽ.

Lúc Lục Hi Dịch nhìn thấy anh liền kêu lên: “Chú út, tại sao chú lại lên đây?”

Chu Nịnh Nịnh quay người nhìn về phía sau, Lục Cận Thâm cũng nhìn cô một cái, lập tức dời mắt đi, “Tan học lâu rồi, sao cháu còn chưa xuống?”

“À, cháu đang xem cô giáo vẽ tranh, cho nên quên mất, cháu xin lỗi.” Lục Hi Dịch đi đến trước mặt anh, nhỏ giọng xin lỗi.

Vừa rồi Lục Hi Dịch gọi anh là chú út, Chu Nịnh Nịnh thật sự không thể tưởng tượng được, cậu bé khó trị này lại là đứa bé nhà Lục Cận Thâm… ( ̄△ ̄)


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

113 COMMENTS

  1. đúng 5h chiều Lục Cận Thâm ở dưới lầu đón cậu bé, đợi rất lâu cũng không thấy cậu bé xuống.

    Lục Cận Thâm tìm được lý do để lên lầu nhìn xem,
    BIẾT NGAY MÀ. Anh lợi dụng thằng nhóc kiếm cớ gặp mặt

  2. Dụng cụ tán gái, há há, so sánh thật chuẩn, ng nhà a thật vui, bé trc mặt thì ngoan, nhưng đối với chị lại là phiền toái đấy, a đã dùng sai dụng cụ rồi sao, ….. -xw

  3. Cả nhà lớn bé già trẻ đều lên tinh thần tác chiến hỗ trợ Lục tiên sinh tán gái: “Chồng ơi, con chúng ta bị biến thành dụng cụ tán gái rồi” đọc xong câu này e k thể nào ngừng cười đc trời ạ. Tr dễ thương quá