Ly Hồn Ký – Chương 9

76
3964

Chương 9: Thăng chức

Edit: An Dung Ni

Beta: Mặc

Khi đau bụng kinh, nằm thế nào cũng không thấy thoải mái, làm gì cũng thấy khó chịu, Kim Thu trằn trọc rất lâu, chỉ mơ mơ màng màng ngủ một lúc rồi tỉnh, nhưng cô không mở mắt, cứ nằm nhắm mắt dưỡng thần như vậy.

Cô nghe thấy tiếng động bên ngoài phòng, nhà của cô rất nhỏ, cùng lắm cũng chỉ được bốn, năm mươi mét vuông, một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh. Chỗ nhỏ như vậy đi qua đi lại cũng khó khăn, nhưng tiền thuê đã hơn một nghìn tệ, đúng là giết người không dao.

Cũng vì thế mà tiếng động bên ngoài rất rõ, đầu tiên là tiếng nước, chắc đang giặt đồ, sau đó là ra ban công phơi quần áo, động tác của anh rất nhẹ nhàng, nếu không để ý, sẽ không nghe thấy,

Phơi quần áo xong, anh vào phòng ngủ, giống như kiểm tra xem cô có ngủ ngon, có thoải mái hay không, thấy cô có vẻ như vẫn ngủ ngon, anh yên tâm đưa tay ra, sờ lên môi cô, rồi vuốt ve lông mày, một lúc sau lại vuốt tóc cô, không ngừng lén lút, cuối cùng là hôn “bép” một cái lên mặt cô.

Kim Thu không giả vờ được nữa, mở mắt ra lườm anh: “Xong chưa?”

Vẻ mặt anh dễ chịu, cười rất vui: “Tôi vừa nhớ ra chút chuyện.”

“Cuối cùng nhớ ra việc phải cách xa tôi ít nhất 1m sao?” Kim Thu cũng rất phiền lòng, quy định đặt ra lúc trước, anh không làm theo thì thôi, giờ ngay cả cô cũng quên mất nó, đã thế còn không thể hạ quyết tâm phân rõ giới hạn với anh nữa.

Thật lạ, quá kì lạ!

“Tôi nhớ ra tên tôi rồi!” Anh cực kì hưng phấn, “Lúc đầu tôi chỉ nhớ tôi đang ngồi trên xe, sau đó phanh gấp, còn lại chẳng nhớ được gì cả.”

Trước kia anh cũng đã từng nói, vì bị tai nạn giao thông nên anh mới trở thành dạng này, nhưng chỉ nhớ được mỗi tai nạn giao thông? Kim Thu đột nhiên buột miệng nói tiếp: “Tôi còn tưởng anh nhớ ra, thật ra anh đã có bạn gái rồi.”

Cô chỉ thuận miệng nhắc đến chuyện này, nhưng anh lại ngây người, sau đó đứng nghĩ một lúc lâu, mới chắc chắn khẳng định với cô: “Tôi chắc chắn không có bạn gái!”

“Chẳng phải anh nói là không nhớ gì sao?” Kim Thu đùa anh, “Nhỡ đâu anh đã kết hôn, có con rồi, còn đến quấn lấy tôi, chẳng phải là rất quá đáng sao?”

Phản ứng của anh so với tưởng tượng của cô còn dữ dội hơn nhiều, giống như mèo bị giẫm đuôi vậy: “Tôi không có! Dù không nhớ, nhưng tôi cũng biết rõ là mình không có!”

Kim Thu bị anh làm giật mình, khó hiểu: “Anh kích động cái gì?”

Có vẻ như anh tức giận thật sự, liền biến mất, Kim Thu cực kì ngạc nhiên, cô có nói gì động chạm đến tử huyệt của anh ta à?

Dường như đúng vậy thật. Vì về sau, Kim Thu không gặp lại anh nữa, tối đi ngủ cũng không thấy anh đến quấn quýt nói chuyện, sáng ngày thứ hai tỉnh lại, cũng chỉ thấy bữa sáng được làm tử tế sẵn rồi, nhưng vẫn không thấy người đâu.

Nếu như không có bữa sáng này, cô còn nghĩ anh đã đi mất rồi.

Buổi tối đi làm về, quần áo đã được thu vào, chăn màn cũng được gấp gọn gàng lại, tất cả mọi thứ đều được thu dọn rất gọn gàng, sạch sẽ, giống như có người giúp việc theo giờ vậy, nhưng khi mở cửa, không có người nào cười tươi đón cô nữa.

Đây đúng là kết quả mà Kim Thu muốn có, cuối cùng anh cũng không quấn lấy cô nữa, nhưng không hiểu sao. trong lòng cô vẫn cảm thấy có chút là lạ.

Không phải là tiếc nuối, không phải thất vọng, cũng không tức giận, trong lòng chỉ có áy náy, hay là câu nói kia mình chỉ thuận miệng nói mà thôi, nhưng đối với anh đó là một vấn đề rất nghiêm trọng?

Nhưng nếu muốn cô mở miệng xin lỗi, cô lại không muốn kết thúc sự hiểu lầm này. Kim Thu thừa nhận, cô vốn có một thiện cảm khó nói với anh, có thể là vì vẻ đẹp trai, cũng có thể là vì sự dịu dàng ân cần của anh.

Nhưng lý trí tỉnh táo lại nói cho cô, đây là một việc rất nguy hiểm, một khi cô đã mở lòng, cô có dự cảm sau này mình sẽ không bỏ được nữa.

Khi cần quyết đoán thì sẽ quyết đoán, Kim Thu nghĩ, tình trạng mập mờ này vẫn nên chấm dứt sớm thì hơn, không làm hại anh thì cũng sẽ làm hại mình.

Nên buổi tối, sau khi tắm rửa, cô liền tự giặt sạch quần áo, phơi ra ngoài, tự quét dọn lại nhà cửa, sáng hôm sau ngủ dậy, không ăn bữa sáng do anh chuẩn bị mà ăn bánh trứng.

Quá nhiều dầu, quá mặn, Kim Thu ăn bánh trứng, trong lòng rất bất đắc dĩ, nghĩ đến cháo hay chiếc bánh sandwich đơn giản anh làm, mùi vị đều không tệ, ăn mấy ngày, cô bắt đầu có chút nghiện, giờ quay về ăn đồ ăn bên lề đường, cảm thấy rất khó nuốt.

Kim Thu không muốn nghĩ tiếp nữa, ném thẳng nửa cái bánh trứng trên tay vào thùng rác, chỉ thấy nhạt như nước ốc, thà không ăn còn hơn.

Đến công ty quẹt thẻ, gặp nữ đồng nghiệp phòng bên cạnh hớn hở phát trứng hỉ, cô ấy vừa trở lại công ty sau khi nghỉ ở cữ, sinh được một cậu con trai mập mạp, khiến cho nhà chồng mừng đến không khép miệng lại nổi, khen cô có phúc, Kim Thu cũng chúc mừng cô ấy vài câu.

Người này hai mươi chín tuổi, mặt mày bình thường, còn có chút béo, nhưng giờ đang có cuộc sống gia đình êm đềm, lại mới sinh được cậu con trai, ai gặp cũng khen là có phúc. Lúc nào khi nói xấu sau lưng cấp trên, kiểu gì cũng có người nói, “Ba mươi lăm tuổi còn không có ai cưới, làm tổ trường thì có ích gì chứ?”

Mỗi lần nói đến vấn đề này, Kim Thu đều cảm thấy có chút lo, tất cả mọi người đều nói, phụ nữ, hai sáu tuổi mà còn chưa có ai cưới, sau này sẽ gặp nguy hiểm, Kim Thu bấm đốt ngón tay tính toán, mình năm nay hai mươi tư tuổi, tính cả tuổi mụ là hai mươi lăm, có vẻ như cô không còn nhiều thời gian nữa rồi.

Nữ đồng nghiệp kia dừng chân, hớn hở kể chuyện, “Phụ nữ, cả đời này muốn nhất là gì, chẳng phải là được gả cho một người đàn ông tử tế, rồi sinh một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn gì nữa không? Ánh mắt đừng cao quá, chọn chọn, loại loại, về sau không ai dám cưới nữa.”

Mấy cô gái khác cũng nhao nhao nói phải, mỗi lần Kim Thu nghe đến đề tài này, liền cảm thấy tê hết da đầu, tranh thủ lấy cớ đi photo tài liệu, trốn đi, vừa ra khỏi cửa, liền thấy tổ trưởng lạnh lùng nhìn đám người đang nói xấu mình.

“Chào tổ trưởng!” Kim Thu lớn tiếng chào cấp trên, dọa cho đám người đang nói xấu trong góc giật mình, tất cả liền im lặng.

Tổ trưởng thản nhiên nhìn cô một cái: “Đến phòng làm việc của tôi một chút.”

What? Rõ ràng là mấy người kia nói xấu, sao người phải đến phòng làm việc lại là mình…. Kim Thu hoảng sợ, cuối cùng vừa ngồi xuống, tin tức quản lý nói cho cô lại càng khiến cô hoảng hơn.

“Điều, điều tôi đi đâu?” Kim Thu lắp bắp, thầm nghĩ, chắc chắn tai mình có vấn đề rồi.

Tổ trưởng vẫn giữ nguyên thái độ cũ, “Lập tức thu dọn đồ đạc, đến tầng năm mươi tư, văn phòng giám đốc.”

Kim Thu rất muốn quỳ, vì sao cô đang làm việc yên lành, giờ lại bị điều lên làm thư kí của Vệ Thiên Hành? Cô vẫn luôn kín miệng, một câu tám nhảm cũng chưa từng nói mà!

Cô vốn định hỏi, xem cô có thể không lên chốn thị phi ấy không, nhưng lại nghĩ lại, trừ khi mình từ chức, không thì lấy quyền gì mà lên tiếng?

Nên cô đành ôm đồ lên tầng năm mươi tư, dưới ánh mắt “nhìn con hồ ly tinh này bay lên cành cao cũng chưa chắc đã thành phượng hoàng” của tất cả mọi người trong văn phòng.

Đứng trên cao ngắm cảnh đẹp, có thể khiến lòng người cảm thấy vui vẻ, đấy là chưa nói đến việc đây là tầng cao nhất của tòa cao ốc này, ánh sáng cực đẹp, nhìn từ cửa sổ sát đất xuống, cảm thấy cả thành phố với những ngôi nhà xi măng cốt thép nằm san sát nhau đang nằm trong lòng bàn tay.

Nếu là ngày thường, có lẽ Kim Thu còn có tâm trạng ngắm cảnh. Nhưng hôm nay cô chầm chậm lên tầng, cảm thấy cả người chỗ nào cũng thiếu tự nhiên.

Có vẻ người thiếu tự nhiên không chỉ có mình cô, cả tầng năm mươi tư, văn phòng xa hoa của Vệ Thiên Hành đã chiếm mất một nửa, phần diện tích còn lại là văn phòng của các thư kí, trợ lý, phòng tiếp khách, mọi người bận rộn ra vào phòng giám đốc. Ngoài ra còn có một chiếc bàn mới tinh được kê trong góc, có vẻ như là đồ dùng làm việc mới tinh.

Có một người đàn ông mặc tây trang tiến đến, vội vàng hỏi: “Kim Thu?”

“Vâng.”

“Trong vòng một tiếng, sửa lại phần tài liệu này cho tôi.” Anh ta không nói nhiều, nhanh chóng phân việc, Kim Thu gật gật đầu, không dám chậm trễ, vội vàng bỏ đồ xuống, nhận tài liệu.

Người đàn ông kia có vẻ không hài lòng: “Về sau chúng ta là đồng nghiệp, tôi là Eddy, trợ lý của Vệ Tổng, cô có gì không hiểu thì có thể hỏi Elizabeth.”

“Vâng.” Kim Thu gật đầu.

Cô vừa ngồi xuống, người tên Elizabeth liền tiến đến, Kim Thu không để ý đến dây chuyền ngọc trai trên cổ, hay chiếc nhẫn kim cương ba cara trên tay cô ấy, tất nhiên cũng không chú ý đến chiếc váy hàng hiệu mấy vạn tệ mà cô ấy mặc trên người.

Cô chỉ ngây người nhìn chiếc bụng đã nhô ra của cô ấy.

Elizabeth thấy cô nhìn bụng mình, đưa tay lên đỡ dưới bụng, trên mặt tràn đầy hạnh phúc của một người mẹ: “Năm tháng rồi, là một cậu bé.”

“Chúc mừng, chúc mừng!” Kim Thu vừa lấy lòng, vừa nghĩ, dạo này có nhiều chuyện vui nhỉ. Nhưng sao không ai bảo cô, vì sao đột nhiên cô được thăng chức lên đây?

Elizabeth cực kì tinh ý, dường như những người làm thư kí đều vậy, lúc nào cũng để ý xem người khác đang nghĩ gì, chưa cần nói ra lời, cô ấy đã lên tiếng trước: “Vì tôi sắp nghỉ để sinh con, chồng tôi bảo sau này để tôi ở nhà chăm con, không cần đi làm nữa, nhưng trong thời gian ngắn, Vệ Tổng không tìm được người thay thế tôi, nên giờ để cô theo tôi học việc một thời gian, sau đó tôi có thể yên tâm rời việc.”

Lừa nhau à! Tổng giám đốc mà còn không thể kiếm bừa lấy một người làm thư kí sao? Kim Thu oán thầm mấy câu, nhưng vẫn rất lịch sự nói: “Vậy đành làm phiền chị về sau dạy bảo em nhiều một chút.”

“Tất nhiên.” Nụ cười của Elizabeth có chút hàm ý.

Kim Thu: “Ha ha.”

Cảm giác khó chịu khi đổi chỗ làm việc, hay còn gọi là thăng chức hoàn toàn biến mất sau khi Kim Thu thấy tiền lương của mình. Đúng là, chuyện gì cũng có thể băn khoăn, trừ tiền. Gần đây kiếm tiền rất khó, mỗi tháng, sau khi trả tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt và một số việc vặt nữa, thì cô liền cháy túi.

Nên cô tự an ủi mình, dù chuyện này có chút kì lạ, chỉ cần cô làm việc thật tốt, chấp hành nghiêm mọi nội quy, còn vấn đề gì nữa không?

Tất nhiên là còn.

Bận rộn suốt từ sáng đến tận trưa, Kim Thu cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, thấy Lam Như Vân đang bước nhanh đến, thời tiết đang nóng dần lên, quần áo của các cô gái càng ngày càng mỏng, Lam Như Vân, người cũng như tên, rất thích màu lam, hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu lam, nhìn có chút lóa mắt.

Cô ấy đến chúc mừng Kim Thu, Kim Thu thấy xung quanh vắng tanh, liền ngồi kể khổ: “Chị Lam, chị cũng biết, em mới chỉ có vài năm kinh nghiệm, đột nhiên thăng chức cho em, em thấy không yên tâm chút nào.”

Lam Như Vân cười nhẹ: “Thiên Hành coi trọng cô, cô nhất định phải làm cho thật tốt.”

Kim Thu cười trừ mấy tiếng, thấy câu này vào tai Lam Như Vân cảm giác giống như mình đang khoe khoang, nên cô nhanh chóng đổi chủ đề: “Đúng rồi, chị Lam, cuối tuần chúng ta đến chỗ thím Hồng xem mệnh đi.”

Lam Như Vân ngạc nhiên: “Lúc trước cô bảo không muốn đi mà?”

“Đúng thế, nhưng chuyện này.” Kim Thu tỏ vẻ buồn rầu, “Gần đây em mới quen một người, nhưng không chắc chắn lắm… Nên muốn đi hỏi thử.”

Phiền não của cô không phải giả, Lam Như Vân nghe xong, giọng nói vừa mới lạnh nhạt, liền vui tươi hớn hở trở lại, giọng nói còn mang theo chút chế nhạo, tò mò: “Trước vừa mới nói là không muốn yêu đương cơ mà… Giờ thấy chưa? Chị nói mà, duyên đến, có muốn ngăn cũng không nổi.”

Kim Thu ngại ngùng cười, “Mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu mà chị.”

“Không sao.” Lam Như Vân rất nhiệt tình, “Để thứ Bảy được nghỉ thì chúng ta đi nhé.”

“Vâng.” Kim Thu đồng ý, trong lòng có chút lo lắng. Ngày đầu tiên đi làm đã xảy ra chuyện như vậy, sợ mấy ngày sau sẽ không được yên bình.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

76 COMMENTS

  1. Lúc đầu mình khá có cảm tình với LNV, nhưng đọc xong chương này có cảm giác hình như người này nội tâm cũng không giống thể hiện như bên ngoài, thấy KT được thăng chức đã có vẻ lạnh nhạt hơn rồi

  2. Chẳng hạn như
    “người trong định mệnh của cô xuất hiện rồi,vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cô”
    Lại chẳng hạn như :
    ” duyên phận của cô đến rồi đấy , người ấy tuy chưa xuất hiện trước mọi người nhưng vẫn luôn ở bên cô”
    Đại khái là ám chỉ cho cô biết duyên của cô là người luôn trong nhà của cô í -lhc91