Ly Hồn Ký – Chương 7

102
4346

Chương 7: Cùng đọc truyện

Edit: An Dung Ni

Beta: Mặc

Nhưng, chuyện trong nhà mình, Kim Thu không có ý định nói với ai, một phần do cô nghĩ người khác sẽ không tin, phần còn lại vì cô vô thức muốn bảo vệ anh, nói chung là không cho ai biết, cô chỉ nói là: “Em còn chưa muốn bàn chuyện yêu đương.”

Năm nay cô mới 24 tuổi, bốn bỏ năm lên (1), vẫn miễn cưỡng gọi là còn trẻ, nên cô thấy không cần vội bàn chuyện yêu đương làm gì, nhưng Lam Như Vân năm nay 28 tuổi lại có suy nghĩ khác: “Tuổi càng lớn, càng khó tìm, nhân lúc còn trẻ, đẹp, thì tranh thủ thời gian chọn lấy một người đi.”

(1) Bốn bỏ năm lên: quy tắc làm tròn, dưới 5 làm tròn xuống, 5 và trên năm thì làm tròn lên.

Kim Thu biết xã hội bây giờ rất để ý đến gái ế, mẹ của cô cũng suốt ngày gọi điện thoại hỏi bóng hỏi gió xem cô có bạn trai chưa, nhưng Kim Thu lại thấy, càng sốt ruột muốn tìm thì sẽ càng tìm không ra, nên nhún vai nói: “Tùy duyên thôi chị.”

“Cô thích loại người nào, để chị xem rồi giới thiệu cho.” Lam Như Vân quả nhiên là rất hào hứng muốn làm mai cho cô.

Kim Thu không có cách nào, đành tiện miệng nói bừa: “Em thích trai đẹp, cao, thu nhập cao hơn em, tính cách tốt hơn em…” Cô chọn không ít điều kiện tạp nham xong, lại đau lòng phát hiện ra, vẫn chỉ có bạn trai cũ là hợp khẩu vị cô nhất.

Mất đi mới biết quý trọng, mà hối hận thì đã quá muộn!

Lam Như Vân cười bí hiểm: “Sai, điều quan trọng nhất không phải mấy cái này.”

“Đúng vậy. Còn có tiền?” Kim Thu nói đùa: “Có tiền có thể sai cả ma quỷ nữa đó!”

Lam Như Vân liền cười cô, “Hầy, có tiền rất quan trọng, nhưng năng lực ở mặt kia cũng phải mạnh nữa, nếu không thì thời gian trôi qua sẽ có nghĩa lý gì? Đừng đỏ mặt nhanh thế chứ, lời chị nói với cô đều là thật lòng cả.”

“Vâng.” Kim Thu lập tức nói cảm ơn, Lam Như Vân luôn truyền cho cô mấy kinh nghiệm quý báu, giúp cô tránh khỏi phải đi đường vòng. “Chị Lam lúc nào cũng chăm sóc em…”

Lam Như Vân hơi xúc động: “Nên cô cũng phải hiểu, lần này chị không nói bậy, những điều vi diệu ấy, về sau cô sẽ tự hiểu.”

Kim Thu giật mình cười, chưa kịp nói thêm mấy câu nữa, đã thấy có người đến: “Như Vân, cô đứng đây nói luyên thuyên gì đấy? Ra ngoài với tôi một chuyến.”

“Vâng, Vệ tổng.” Lam Như Vân thấy Vệ Thiên Hành đích thân xuống tìm mình, sắc mặt liền thay đổi, nghiêm túc hẳn lên.

Kim Thu rất thức thời: “Chào Vệ tổng, tôi đi trước.”

“Chờ chút.” Lam Như Vân về văn phòng lấy túi xách, Vệ Thiên Hành gọi cô lại, nhìn thoáng qua thẻ nhân viên của cô, “Cô là người hôm qua…”

Mặt Kim Thu không đổi sắc: “Tôi không hiểu ngài đang nói gì.”

Vệ Thiên Hành không lên tiếng về hành động cắt lời của cô, chỉ gật đầu ra hiệu cô có thể đi.

Kim Thu chuồn mất. Cô thấy, sếp trực tiếp của mình mặc dù nóng tính, thích mắng chửi người khác, nhưng còn dễ ở chung hơn là tên Vệ Thiên Hành này, chỉ cần yên phận làm việc là sẽ không sao, nhưng Vệ Thiên Hành lại giống như bệnh truyền nhiễm vậy, Lam Như Vân chưa chắc đã có gì với anh ta, nhưng trong công ty đã đồn Lam Như Vân là hồ ly tinh, sức mạnh của lời đồn thật đáng sợ.

Tóm lại, loại người như vậy, nhất định phải tránh xa. Kim Thu nghĩ, anh ta còn không đáng yêu bằng tên quỷ ở nhà mình, ít ra anh sẽ giả ngây thơ, thi thoảng còn làm nũng…. Ngừng ngừng ngừng, không được nghĩ nữa.

Nào ngờ Kim Thu vừa ở đây khen anh tốt, khi về nhà liền như bị sét đánh… À tất nhiên, là nói hơi quá.

Cô phát hiện ra quần áo của mình đã được giặt hết, đã thế còn là giặt cực kì sạch sẽ phơi trên ban công, chuyện này cũng được… Nhưng đồ lót của cô cũng ở trong đó!

Đồ riêng tư như vậy, Kim Thu luôn tự tay giặt, cô tức giận đùng đùng: “Này! Ai bảo anh giặt quần áo của tôi?”

Anh không hiểu: “Hôm qua giặt váy giúp em, tiện tay nên tôi giặt luôn.. Tôi giặt hỏng?” Không thể, anh đã nhìn kĩ, mấy thứ đó đều được làm từ cotton, giặt tay chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

“Tóm lại, đừng giặt quần áo của tôi!” Kim Thu ôm quần áo lại, trừng mắt với anh một cái, anh hơi chột dạ, đi qua nhìn: “Chẳng lẽ tôi giặt không sạch?”

Kim Thu đưa tay đẩy đầu anh ra: “Tóm lại, không được động vào đồ của tôi, tôi nhớ là đã nói rõ rồi cơ mà.”

Anh vẫn còn đứng đó nhìn quanh, lẩm bẩm: “Không thể, tôi chắc chắn là đã giặt sạch rồi.” Kim Thu thuận miệng hỏi: “Giặt sạch cái gì?” Cô không làm dính cái gì ra nội ý chứ? Nếu vậy thì quá là mất mặt.

Cuối cùng, cô vừa hỏi một câu, anh liền có tật giật mình, vội vàng phủ nhận: “Không, không có gì.”

Kim Thu nghi ngờ nhìn anh, anh không phủ nhận thì thôi, mà thái độ quyết liệt này ngược lại càng làm cho cô thấy nghi ngờ hơn, liền nói dối: “A, đây là gì?” Cô cầm quần áo, nhìn anh.

Anh liền đầu hàng, tự giác sẽ được nhận khoan hồng: “Cái này… Là ngoài ý muốn.” Tội phạm nào cũng sẽ đều lấy cớ như vậy, Kim Thu hừ một tiếng, sự thông minh của anh liền biến mất sạch, “Tôi đã giặt sạch cho em rồi.”

“Không phải là anh bực mình quá rồi ném quần áo của tôi xuống đất rồi dẫm lên chứ?” Nghĩ đến khả năng này, liền vội vàng lật từng thứ trên tay mình kiểm tra, nhưng không phát hiện ra vết bẩn nào.

Lúc này anh cũng đã tìm được cớ: “Thật ra… Do tôi không cẩn thận, lúc giặt làm rơi đồ của em xuống đất, xin lỗi.” Thái độ nhận lỗi rất thành khẩn, Kim Thu cũng không nghĩ được chuyện nào khác, đành bỏ qua, không nhắc đến nữa: “Về sau anh đừng giặt đồ của tôi nữa.”

“Nhưng em đi làm về còn phải giặt đồ nữa sẽ rất mệt.”

Đúng thế thật, tất cả việc nhà, Kim Thu ghét nhất là giặt quần áo và rửa bát, nhất là mùa đông, giống như muốn lấy mạng cô vậy, nhưng tình hình này, dù thế nào cô cũng nhất định không để cho anh giặt đồ lót của mình.

Quá xấu hổ!

Để đề phòng ngộ nhỡ, cô còn ra lệnh cảnh cáo thêm lần nữa: “Nếu anh còn dám làm loạn, tôi sẽ tìm đại sư, làm cho anh biến thành tro bụi.”

“… Vô dụng.” Anh không dám đứng quá gần cô, đi theo phía sau cô, “Tôi không phải ma quỷ, sao có thể tan thành tro bụi được?”

Kim Thu thay quần áo ở nhà, chuẩn bị dọn nhà, bình thường bận làm việc, lại thường xuyên tăng ca, nên hôm nào không phải tăng ca cô sẽ tranh thủ dọn dẹp lại nhà, nhưng cô vừa cầm khăn lên, anh liền giành lấy: “Để tôi làm.”

“Tôi muốn lau sàn!” Mỗi ngày quét một lần, nhưng cô vẫn cảm thấy sàn nhà quá bẩn, nhất định phải lau một lượt mới cảm thấy dễ chịu.

Anh liền trả lời: “Thế thì càng phải để tôi làm!” Sau đó anh quỳ gối, từ từ lau sàn, Kim Thu đi quanh nhà một vòng, phát hiện ra mình không có chuyện gì để làm, quần áo giặt rồi, nhà có người lau, rác có người đổ, ngay cả mấy chậu hoa cô trồng, để trên bàn sách cũng có người tưới rồi.

Trong nhà cảm giác như có thêm một cô ốc… à không, là một vị ốc đồng tiên sinh.

Kim Thu mở sách ra đọc, cảm thấy có chút không tập trung, dưới ánh đèn, anh quỳ ở chỗ đó, nghiêm túc lau sàn, áo sơ mi bị kéo căng, có thể dáng người anh không tệ, vai rộng, eo nhỏ, chân dài, mông vểnh lên, cũng khá gợi cảm, nghĩ đến đây, Kim Thu tự thấy xấu hổ, thầm nghĩ, quả nhiên là bị Lam Như Vân ảnh hưởng rồi.

Trước kia khi nhìn các anh chàng, cô thường xem mặt mũi, sau đó là nhìn chiều cao, thứ ba là móng tay, móng tay được cắt gọn gàng lại sạch sẽ, rất dễ chiếm được cảm tình của cô. Chiều cao, khuôn mặt hơn nửa là do cha mẹ ban cho, con trai có thể không đẹp trai lắm, nhưng tối thiểu là phải thích sạch sẽ.

Thứ tư là ngửi mùi, có vài cô gái rất dễ yêu mùi hương của đàn ông, mùi hương đặc biệt trên người anh ta sẽ khiến cho cô gái ấy một lòng si mê anh ta.

Hôm nay không hiểu sao, cô lại nhìn đến chỗ khác, chẳng hạn như thấy anh rất thon, dài, khi quỳ trên đất có thể thấy được bờ mông căng mềm, khi đưa tay về phía trước, áo sơ mi sẽ bị kéo lên, để lộ ra eo và lưng, vòng eo mảnh kia thật sự khiến cô thấy rất ghen tị…

Xuống chút nữa… Á… Cô không nên nhìn tiếp thì hơn. Kim Thu thu ánh mắt lại, cố gắng rời sự chú ý của mình lên ebook đang mở.

Cô rất thích đọc tiểu thuyết, khi còn là học sinh cô vẫn luôn giữ thói quen mua sách, nhưng khi tốt nghiệp, thu hành lý, cô liền bật khóc, xếp đầy cốp sau toàn là sách rồi mang về nhà. Để đề phòng về sau mỗi lần dọn nhà là liền mệt muốn chết, Kim Thu quyết định, trước khi ổn định thì sẽ mua ít sách đi.

Cô chuyển sang mua sách điện tử, nhưng lại phát hiện ra, đọc ebook cảm giác như thiêu thiếu gì đó, đọc tiểu thuyết thì vẫn được, nhưng đọc những truyện khác thì liền mất cảm giác, nên giờ cô tải ebook cũng chỉ là mấy quyết tiểu thuyết mạng linh tinh, dùng để giết thời gian.

Lúc này, nam nữ chính trong truyện đang trong thời gian yêu đương cuồng nhiệt, sau khi nói mập mờ một hai câu liền lăn lên giường….

“A!” Anh lau xong, chạy đến, ló đầu nhìn vào, đọc từng chữ, từng chữ một: “… Hắn ôm cô vào chiếc giường lớn mềm mại, trong đầu chỉ nghĩ đến việc chiếm lấy cô, chiếm lấy cô…” Anh đọc vài chữ rồi liếc nhìn cô một cái, lại đọc vài chữ nữa, Kim Thu cảm thấy máu nóng trào lên, ném điện thoại lên bàn: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Bảo bối cùng đến phòng Tây ký.” Anh lại đọc thêm một lúc, đoạn thịt kia dài khoảng mấy nghìn chữ, anh im lặng đọc, Kim Thu vô tình ngẩng đầu lên nhìn anh, liền thất thần.

Trước kia cô thường coi những câu đại loại như ánh mắt trong trẻo long lanh như làn nước hồ thu là mấy lời vớ vẩn, thì hôm nay mới phát hiện ra chúng có thật, đôi mắt anh dường như chứa cả hồ nước, sóng gợn lăn tăn, anh dịu dàng nhìn cô, cảm giác như ý xuân có thể chảy ra bất kì lúc nào.

Chỉ một ánh mắt như vậy, cũng đủ để khiến cho người ta ngạt thở.

Những âm thanh đơn điệu phát ra, sau đó anh gục đầu, tựa trán vào hõm vai cô, Kim Thu như trúng phải bùa mê, nằm bất động. Hơi thở anh phả lên cổ cô nóng rực, ngưa ngứa …Nếu không phải Kim Thu từng chứng kiến tận mắt cảnh anh biến mất thì có lẽ cô sẽ coi anh là một người bình thường

Anh lại bắt đầu như hôm trước, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng ma sát lên da cô, không phải là hôn, mà chỉ dây dưa, sau đó từ từ liếm đến xương quai xanh của cô, Kim Thu hít sâu, định đưa tay lên cản anh, lại nghe thấy anh nói khẽ: “Màu đỏ.”

Hả? Cô cúi đầu nhìn, phát hiện ra nút áo trên cùng của mình sắp bị bung ra, để lộ hai bầu ngực trắng nõn bên trong, còn có cả rãnh sâu, da trắng áo đỏ, thật sự rất trêu ngươi.

Nhưng chuyện này đã xúc phạm đến chỗ mẫn cảm của cô, Kim Thu vừa cài lại áo, vừa đẩy anh ra: “Đừng đến đây.”

Anh dùng ánh mắt tội nghiệp lên án cô, đến sát cạnh cô, đưa tay chặn lối đi rồi nhanh chóng dùng đầu gối chặn cú đá của cô, ấn cả người cô xuống ghế sofa.

Lại còn có chiêu này! Kim Thu tức đến nghiến răng, cô không chú trọng rèn luyện thể lực, sau khi đi làm chủ yếu ngồi yên ở phòng làm việc, so với người đàn ông cả người rắn chắc này, chút sức lực này của cô, căn bản không hề xi nhê gì, chỉ có thể đi đường vòng cứu nước vậy: “Chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện được không?”

Anh hôn trán cô, hạnh phúc khiến cả người anh như chuyển sang màu hồng: “Em nói đi.”

“Anh thả tôi ra đã.”

“Thả rồi em sẽ đánh tôi.” Anh nịnh nọt cọ cọ mặt cô, “Em yên tâm, tôi sẽ chỉ chạm em như thế này thôi.”

Như thế này thôi? Kim Thu bị anh chọc tức đến muốn hộc máu, nhìn vẻ mặt miễn cưỡng này, thật sự sẽ chỉ chạm một chút thôi sao?

Cuối cùng…. Đúng là chỉ chạm một chút… Anh hôn hết một lượt từ mặt, cổ, cả xương quai xanh của cô nữa, mặc dù từ đầu tới cuối ánh mắt anh vẫn không hề rời khỏi ngực cô, nhưng đúng như lời cam đoan của mình, tay chân anh rất đàng hoàng, không chạm vào chỗ quan trọng nào.

Kim Thu thừa nhận, khi anh chạm vào giới hạn tiếp nhận của cô, cô rất muốn lăng trì anh ra thành trăm mảnh, để anh ta chết cũng không được yên, khó khăn lắm cô mới có thể kiềm chế, dù cáu nhưng không trở mặt, nhưng lại bị anh ta chiếm hết tiện nghi rồi.

Cảm giác này… Nói thế nào đây, giống như có một ngụm máu mắc ở cổ họng, nuốt không trôi, cực kì khó chịu!!!


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

102 COMMENTS

  1. Sặc, nam9 thật cao tay! Luôn luôn khéo léo chạm đến điểm giới hạn của nữ9 rồi dừng! Đã thế còn lên đc phòng khách xuống đc phòng bếp nữa chứ!!! Chậc chậc -xw