Ly Hồn Ký – Chương 19

58
3292

Chương 19: Chìm đắm

Edit: Futamb

Beta: An Dung Ni

Vào lúc này, Bạch Tuyên thật ra đang ở sân thượng, cô gái kia đang cuộn mình trong góc run rẩy, anh bất đắc dĩ nhìn cô ta: “Đã nói với cô nhanh đi đầu thai rồi mà.”

Anh cũng không ngờ chuyện sẽ trở nên như vậy, ngày đó anh tận mắt thấy tên cướp kia đâm dao vào bụng cô gái này, nhưng không bao lâu sau, anh lại thấy cô ta đang đứng dại ra ở đầu cầu thang.

Cô gái ấy thật sự còn rất trẻ, áng chừng cũng cùng độ tuổi với Kim Thu, vừa tốt nghiệp đại học chuẩn bị bước vào đời, làm việc chưa đến một tháng đã hương tiêu ngọc vẫn.

Hai cô gái tương tự nhau, lại sống đối diện, có thể nói Bạch Tuyên cảm thấy rất may mắn vì người chết là cô ta chứ không phải Kim Thu, nên khi cô ta nâng khuôn mặt tái nhợt, hỏi anh chuyện gì đã xảy ra, anh đành nói thật: “Cô chết rồi.”

Cô gái kia sững sờ nói: “Tôi chết rồi…?”

Có lẽ bởi vì cái chết đến quá đột ngột, từ đầu đến cuối cô ta vẫn không thể chấp nhận sự thật này, do đó vẫn chậm chạp không chịu đi đầu thai, tiếp tục quanh quẩn trong khu nhà.

Bạch Tuyên mỗi khi nhìn thấy đều sẽ khuyên nhủ cô ta vài câu, nhưng hình như vì thấy rằng chỉ duy nhất một người có thể nhìn thấy mình, cô ta liền bắt đầu đi theo Bạch Tuyên, nếu không có lá bùa của thím Hồng mà Kim Thu dán ngoài cửa, e rằng cô ta cũng đã theo vào tận nhà rồi.

“Bọn họ đi chưa?” Triệu Gia rụt rè hỏi anh, ngay lúc đạo sĩ làm phép, cô ta liền trốn lên sân thượng.

Bạch Tuyên cam đoan: “Đi rồi, có điều cứ thế này không phải biện pháp tốt, cô vẫn nên đi đầu thai đi.” Anh cũng cảm thấy rất áy náy, ngày đó anh vừa định cứu người phụ nữ nhảy lầu kia, Triệu Gia lại đến trước một bước kéo cô ta lại, chỉ bởi vì người phụ nữ đó đã từng tốt bụng giúp đỡ cô.

Không ngờ có người nhìn thấy, còn đưa đạo sĩ tới.

Triệu Gia cắn môi: “Tôi không muốn đi đầu thai.”

“Vậy cô sẽ trở thành cô hồn dã quỷ!” Bạch Tuyên nghiêm túc nói, Triệu Gia buồn bã cười, hỏi ngược lại anh: “Vậy còn anh, sao anh không đi đầu thai?”

“Tôi và cô không giống nhau.”

Anh vẫn chưa chết mà. Tính toán thời gian, Kim Thu cũng nên về đến nhà rồi, Bạch Tuyên không nhiều lời nữa: “Tôi đi trước, cô suy nghĩ cho kỹ đi, làm cô hồn rất thảm, vẫn nên đi đầu thai thì hơn.”

Triệu Gia sững sờ nhìn anh dần biến mất trước mặt mình.

Bạch Tuyên vừa về đến nhà liền thấy Kim Thu đang ngồi trên sofa rơi lệ, đầu óc anh lập tức trống rỗng, xông tới ôm cô: “Vợ à em sao vậy, không thoải mái chỗ nào, hay có người bắt nạt em?”

Kim Thu thấy anh xuất hiện, lập tức gấp gáp hỏi: “Anh có sao không?”

“Anh?” Bạch Tuyên ngẩn ra, thấy cô lo lắng sờ soạng mình từ đầu đến chân một lượt, dường như sợ anh gặp phải chuyện không may, “Xảy ra chuyện gì sao?”

Xác định anh vẫn khỏe mạnh, Kim Thu thở phào nhẹ nhõm: “Tôi thấy bên ngoài có đạo sĩ, cho nên…” Cô nói đến một nửa, đột nhiên nổi giận, “Anh vừa đi đâu, dọa chết tôi rồi biết không?”

“Xin lỗi.” Anh ôm chặt cô, nhận ra cô đã hơi thả lỏng liền cọ cọ hõm vai cô, “Làm em lo lắng.”

Kim Thu vẫn chưa nguôi giận: “Ai bảo anh đi cứu cô gái kia, chẳng may bị người nhìn thấy thì sao, anh có nghĩ đến hậu quả không?”

“Sau này anh không thế nữa.” Tuy Bạch Tuyên không sai, nhưng anh cũng không giải thích, chỉ cảm thấy mừng rỡ vì sự lo âu cùng oán giận trong giọng nói cô, “Vợ à anh sai rồi, làm em lo lắng.”

Anh gắt gao ôm cô, làm lòng cô bình ổn lại: “Anh vui quá, em lo lắng cho anh, thật là vui…” Bạch Tuyên cảm thấy công sức mấy ngày nay không hề uổng phí, cô đã không thể rời bỏ mình, “Làm sao đây, anh vui quá.”

“Đi đi, đi đi, đi đi!” Kim Thu lấy lại sức lực, lý trí cũng được kéo về, đẩy anh ra, “Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”

“Ôi, vợ, em thẹn thùng.” Anh không sợ chết nói, Kim Thu thật sự thẹn quá hóa giận: “Có đồ ăn cũng không chặn nổi miệng anh!”

Bạch Tuyên sáng mắt: “Đồ ăn?” Anh nhìn xung quanh, “Đâu, đâu?”

Kim Thu chỉ cái túi trên bàn, anh cầm ra, phát hiện là một chiếc bánh gato dâu tây vô cùng thơm ngon, anh kinh ngạc thốt lên: “Vợ, sao em biết sinh nhật anh đến?”

“Hôm nay là sinh nhật anh sao?” Kim Thu cũng rất bất ngờ.

“Ngày mai.” Anh đặt ổ bánh ga tô trên tay nhìn một lúc lâu, “Đến 12 giờ mới ăn được không?”

“Tùy anh thôi.”

Thật không ngờ, ngày mai là sinh nhật anh, Kim Thu không khỏi tò mò: “Anh còn nhớ sinh nhật mình sao?”

“Nhớ.” Anh vẫn đang tỉ mỉ nghiên cứu chiếc bánh gato nho nhỏ trên tay, nó được làm từ một cửa hàng bánh ngọt có tiếng, giá hơi cao nhưng không quá xa xỉ, “Bởi vì cho đến giờ chưa có ai làm sinh nhật cho anh, vậy nên anh nhớ rất kỹ.”

Kim Thu ngẩn ra.

Anh suy đi tính lại, cuối cùng vẫn không chống cự được cám dỗ: “Anh muốn ăn bây giờ luôn.” Hành vi mang tính trẻ con này làm Kim Thu bật cười: “Không đợi được đến ngày mai à?”

“Hôm nay hay ngày mai, thật ra cũng không khác nhau.” Anh khẽ cười, “Có em bên cạnh, thế nào cũng được.” Anh đút cho cô một miếng dâu tây trên bánh, dính một chút bơ, vô cùng ngọt ngào.

Anh một hơi ăn hết cả cái bánh, khóe miệng dính bơ cùng mứt hoa quả, Kim Thu pha cho anh một cốc nước chanh: “Không ai giành với anh đâu, vội cái gì?”

Anh ngấu nghiến cứ như đã mấy ngày không ăn cơm, chiếc bánh gato tô nhỏ trong chốc lát hết sạch, anh còn lưu luyến liếm bơ dính trên ngón tay, Kim Thu bật cười, cầm khăn lên lau tay cho anh, chỉ cảm thấy anh vô cùng ngây thơ đáng yêu.

Có câu, yêu ai yêu cả đường đi lối về, không biết vì sao, cô luôn cảm thấy anh rất nhỏ bé, rất ngốc nghếch, lúc nào cũng cần được chăm sóc che chở.

Nhưng là người trong cuộc, Kim Thu vẫn chưa ý thức được điều này, ngược lại oán trách nói: “Còn như vậy lần sau tôi không mua cho anh ăn nữa đâu.”

Anh tựa đầu lên vai cô, để mặc cô lau tay cho mình, một lúc sau đột nhiên nói: “Tiêu rồi, anh vẫn chưa cầu nguyện.” Bạch Tuyên thất vọng cực kỳ, “Làm sao đây, mỗi năm chỉ có một lần thôi.”

Kim Thu mạnh tay lau bơ bên khóe miệng anh: “Chẳng phải ngày mai mới là sinh nhật anh sao, tôi lại mua cho anh cái bánh khác là được.”

“Vợ à, anh muốn cầu nguyện với em.” Anh ôm eo cô làm nũng.

“Tôi không phải vợ anh, cũng không phải thần tiên, anh cầu nguyện với tôi có ích lợi gì?” Kim Thu thờ ơ nói, từ sáng đến tối bị ôm bị bế, cô cũng đã quen, cứ xem như đang nuôi một chú chó đi, “Trừ phi điều ước của anh là ăn thêm một cái bánh nữa.”

“Không.” Anh kéo tay cô, “Là cái khác, em có thể làm được mà.”

Nhớ đến những hành vi trước đây của anh, Kim Thu rùng mình: “Cái gì, lại muốn nhìn trộm tôi tắm, hay muốn cùng tôi ngủ?”

Bạch Tuyên rụt đầu lại, hơi chột dạ, cô nói hoàn toàn đúng, trong lòng anh xác thực muốn như vậy, nhưng bây giờ đã bị nói trúng rồi, anh lại nảy ra chủ ý khác tốt hơn.

“Cũng không phải, em đồng ý với anh được không?”

“Không được.”

Việc cô từ chối thẳng thắn lưu loát cũng đã nằm trong dự liệu của anh, vì vậy anh chỉ có thể yên lặng ngồi xổm ở góc tường vẽ vòng tròn.

Hôm nay Kim Thu bị anh dọa một trận, rất nhanh đã bước vào giấc ngủ, nhưng ngủ đến nửa đêm lại gặp ác mộng, mơ thấy lão đạo sĩ mập mạp kia cầm trong tay cây kiếm gỗ, hét lớn về phía cô: “Yêu nghiệt phương nào, còn không mau chịu chết!”

Sau đó ông ta ném ra một đạo bùa chú, cơ thể Bạch Tuyên ngay lập tức bị đánh tan, biến mất trong hư không.

Cô giật mình tỉnh dậy, theo bản năng gọi: “Bạch Tuyên?” Anh vội vội vàng vàng đến gần: “Có anh!”

Kim Thu bật đèn ngủ, nhìn kỹ khuôn mặt anh, thấy không có gì khác thường mới yên lòng: “Không có gì, tôi gặp ác mộng thôi.”

Cô tắt đèn muốn ngủ tiếp, nhưng không biết vì sao mình rất tỉnh táo, nằm đờ ra trên giường, một lát sau lại gọi: “Bạch Tuyên.”

“Anh ở đây.” Anh lại gần, ôm lấy ngón út của cô, giọng nói trầm thấp ôn nhu, “Anh không sao đâu, em yên tâm.”

Kim Thu ‘ừ’ một tiếng, lại hỏi: “Anh nghe thấy tiếng gì chứ, hình như là tiếng khóc đúng không?”

Bạch Tuyên hơi do dự, lần này cũng không tiếp tục giấu cô, thành thật nói: “Là Triệu Gia nhà đối diện đang khóc.”

“Cái gì?” Kim Thu cho rằng mình nghe nhầm, “Triệu Gia? Nhà đối diện?” Da gà trên cánh tay cô nổi hết lên, “Nghĩa là sao?”

Bạch Tuyên nói: “Không biết vì sao, cô ấy không chịu đi đầu thai, hơn nữa chỉ biết khóc, bây giờ đang ngồi khóc ngoài cửa, có điều vợ à em yên tâm, lá bùa em dán rất lợi hại, cô ấy không vào được đâu.”

Kim Thu lắp bắp: “Ma… khóc bên ngoài?” Cô vốn là người theo chủ nghĩa duy vật, tuy sau khi gặp Bạch Tuyên suy nghĩ của cô về chuyện quỷ thần đã được cải biến không ít, nhưng Kim Thu hoàn toàn không nghĩ tới có ngày mình sẽ gặp ma.

Cô sợ đến mức mặt trắng bệch, Bạch Tuyên đau lòng, ôm cô an ủi: “Thật sự không sao đâu, cô ta không vào được, nếu em thấy ầm ĩ, anh bảo cô ta đi chỗ khác khóc.” Anh vừa muốn đi liền bị Kim Thu kéo lại: “Này, đừng, bỏ đi, cô ấy… muốn khóc thì khóc đi.”

Cô không cho anh đi, thứ nhất là vì sợ ở lại một mình, thứ hai vì sợ anh biến mất, thứ ba là do cảm thấy Triệu Gia rất đáng thương, không thể ngay cả khóc cũng không cho người ta khóc được.

Kim Thu níu cánh tay Bạch Tuyên, cảm thấy an toàn hơn rất nhiều, cô thoáng thả lỏng: “Sao cô ấy không chịu đi đầu thai?”

“Không biết, có lẽ do có tâm nguyện chưa hoàn thành.” Bạch Tuyên hơi suy nghĩ, nhưng nghĩ thế nào cũng không nắm được điểm mấu chốt, “Anh thật sự không biết, anh không học cái này.”

Kim Thu nghĩ, ngay cả anh cũng không ra người không ra ma mà. Cô không khỏi cảm thấy đồng tình với Triệu Gia: “Đã chết rồi thì nên đi đầu thai, khóc mãi như vậy cũng không phải cách hay, nói không chừng lão đạo sĩ kia sẽ còn quay lại.”

“Anh cũng đã nói như vậy rồi, nhưng cô ấy một là im lặng, hai là khóc.” Bạch Tuyên thở dài, “Cũng khó trách, cô ấy còn trẻ như vậy…”

Kim Thu đột nhiên phát hiện sự khác thường trong giọng nói của anh, hơi híp mắt: “Hai người rất thân thiết nhỉ?”

“Tàm tạm thôi, lúc buồn chán sẽ nói chuyện phiếm với cô ấy, trong khu nhà này dù sao cũng không có con ma thứ hai.” Bạch Tuyên đương nhiên ăn ngay nói thật, bình thường anh không thể hiện ra trước mặt người khác, rất tốn sức, nhưng nói chuyện với ma thoải mái hơn nhiều.

Kim Thu kéo dài giọng: “Ừ… vì vậy bình thường lúc tôi không ở nhà, anh ngồi bàn chuyện đời với cô gái nhỏ nhà người ta à?”

Bạch Tuyên chun mũi hít một hơi, giả vờ kinh ngạc: “Ồ, mùi chua nồng quá, vợ, em đang ghen đúng không, anh thật là vui!” Nói xong liền vồ tới ôm cô, đầu đặt lên ngực cô, Kim Thu đẩy anh: “Đừng giở trò sàm sỡ tôi, lăn ra xa một chút.”

“Không mà.” Anh lại cọ, cọ đến khi cảm thấy có một ngọn lửa đang bùng lên liền vội vàng kiềm chế lại, “Em đừng lo lắng, anh là của em, em bảo anh đi về hướng đông anh chắc chắn sẽ không lạc sang tây, em bảo anh trần truồng mà chạy anh chắc chắn sẽ không mặc quần áo, em không thích anh nói chuyện với Triệu Gia thì sau này anh không để ý tới cô ta nữa.”

Kim Thu càng cảm thấy khó chịu: “Tôi đâu có nói vậy.” Cuối cùng cô cũng không thể đẩy loài động vật cỡ lớn này ra, chỉ nói, “Đừng đè lên ngực tôi, đau muốn chết.”

Bạch Tuyên lập tức thay đổi tư thế, nghiêng người ôm eo cô, tiện thể động đậy móng vuốt: “Anh xoa cho em.” Thấy Kim Thu sắp tức giận, anh lập tức liền tỏ vẻ đáng yêu làm nũng, “Quà sinh nhật, có được hay không?”

Nửa phút sau, Kim Thu nghĩ, thật là thoải mái… Khoan đã, sự trong sạch của cô đâu?!

“Được rồi, hết đau rồi.” Kim Thu nói ngừng, chỉ sợ nếu tiếp tục sẽ rơi vào cảnh ‘vạn kiếp bất phục’ thôi.

Mới chỉ một chút… Bạch Tuyên cảm thấy hoàn toàn không đủ, từ sau khi tiếp xúc thân mật với cô trong phòng tắm, đây là lần đầu tiên anh có thể gần gũi với ngực cô như vậy, hoàn toàn không thể khống chế được.

Vì vậy anh lầm bầm không chịu buông tay, còn tiến sát bên tai cô nói nhỏ: “Rõ ràng em thích, anh xoa thêm một chút được không.”

“Anh thấy tôi thích chỗ nào?” Kim Thu mạnh miệng, “Mau buông tay.”

“Em, có, phản, ứng.” Trong giọng nói êm tai của anh ẩn chứa vui vẻ, hoàn toàn làm Kim Thu xấu hổ, cô lập tức ngồi thẳng lên: “Bảo buông tay anh không nghe sao?”

Bản thân cô cũng thấy cơn tức này của mình rất vô lý, là cô không kiềm chế được trước, lúc này lại làm ra vẻ trinh tiết liệt nữ, nếu đổi thành người khác, Kim Thu chắc chắn sẽ mắng một câu ‘Đã muốn mà còn lập đền thờ trinh tiết’, nhưng đến khi đó là bản thân, cô lại trở nên bối rối.

Là tự cô không khống chế được, vì vậy muốn kêu ngừng, nhưng đến khi ngừng không được liền hơi sợ hãi, dù sao đến tận bây giờ, tuy đã dần dao động, nhưng cô vẫn luôn chần chừ.

Trước mặt là một con đường không tên, cô đứng ở ngã ba, một bên là cuộc sống bình thường, tìm một người bình thường kết hôn sinh con, một bên khác lại phủ đầy sương mù, không thấy rõ tương lai.

“Xin lỗi.” Cô nói, “Tôi muốn yên tĩnh một lúc.”

Nhưng Bạch Tuyên lại có lời muốn nói.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

58 COMMENTS