Liêu Vương Phi – Quyển 8♥Chương 9.2

60
784

♥ Quyển 8 ♥

Chương 9.2: Máu nhuộm Túy Vãn Đình

Editor: Ru

Beta: Mạc Y Phi

“Ngươi….” Da Luật Ngạn Thác vừa mở miệng nói, không khí xung quanh như ngưng kết thành trường kiếm thẳng tắp chỉ vào Tang Trọng Dương: “Chính là Tang Trọng Dương?” Giọng nói trầm thấp mà tràn ngập nội lực hùng hậu.

Trong lòng khẽ ‘hừ’ lạnh một tiếng, tên tiểu tử này cũng thật là khôi ngô, Y nhi phản bội mình là vì hắn sao?

Đôi mắt lạnh băng như mũi tên đảo qua Tần Lạc Y, khi bóng hình màu trắng xinh đẹp kia đập vào mắt, ánh mắt của hắn chợt tối sầm lại.

Tang Trọng Dương ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Da Luật Ngạn Thác, cùng là nam nhân, hắn đương nhiên hiểu được ánh mắt đang nhìn Tần Lạc Y của Da Luật Ngạn Thác biểu hiện điều gì, hắn bực tức nói: “Ngươi muốn gì?”

Da Luật Ngạn Thác hừ lạnh một tiếng: “Tang Trọng Dương, chẳng lẽ ngươi cho rằng dựa vào khả năng của mấy người các ngươi có thể dễ dàng thoát ra được Đông Lâm Phủ của ta sao?”

“Có thể hay không, thử là biết ngay.” Tang Trọng Dương rút trường kiếm bên hông ra, lạnh lùng đứng ở trước Túy Vãn Đình.

“Da Luật Ngạn Thác, tàng bảo đồ ở trên người của lão phu, nếu ngươi muốn, hãy thả mọi người trong đình đi, lão phu sẽ đi theo ngươi, muốn chém muốn giết tùy ngươi định đoạt.” Giọng nói uy nghiêm của Tang Tấn vang lên.

Khi nãy nghe được giọng nói của Da Luật Ngạn Thác, hắn đã biết phen này trốn không thoát, hắn không muốn con mình và bằng hữu phải hi sinh tính mạng.

“Cha nuôi, đừng mà…” Tần Lạc Y lập tức phản ứng lại, nàng vội vàng đứng trước mặt Tang Tấn, cầm chặt cánh tay hắn.

Ánh mắt lãnh liệt như chim ưng của Da Luật Ngạn Thác nhìn thẳng vào Tần Lạc Y, trong lòng trở nên đau xót.

Tình cảnh đêm qua vẫn còn rất rõ ràng, từ lúc Tần Lạc Y rời giường tới khi nàng lấy kim châm hắn đều rất tỉnh táo, nhưng mà hắn muốn cược, cược nàng có tình cảm với hắn, cược nàng không nỡ ra tay, cược nàng không phải vì nam nhân kia mà phản bội hắn, kết quả là hắn thua rồi, tất cả sủng ái của hắn đối với nàng chung quy vẫn thua một tên Tang Trọng Dương.

Khi cây kim có tẩm Đàn hương thảo hạ xuống, hắn cảm thấy toàn thân bắt đầu run lên, vì thế hắn vội vàng vận khí, dùng nội công bưng kín huyệt đạo vì vậy mới thoát được một kiếp.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Da Luật Ngạc Thác càng trở nên lạnh lẽo, Tần Lạc Y nếu nàng vô tình như vậy thì đừng trách ta hạ thủ không lưu tình.

Môi mỏng khẽ nhếch, trong mắt không chút tình cảm nào, giọng nói lại như ác ma khát máu: “Được, chỉ cần ngươi giao nộp tàng đồ, bản vương nhất định sẽ bắt tất cả lại.”

Giọng nói lạnh như băng tràn ngập thú vui của kẻ giết người.

Tần Lạc Y kinh ngạc nhìn Da Luật Ngạn Thác đang ngồi trên lưng ngựa, đây thực sự là nam nhân mà nàng biết sao? Vì sao trên mặt hắn không có một chút tình cảm nào, giống như một người hoàn toàn khác, làm trong lòng nàng rét run.

“Được, vậy để ta xem ngươi có loại năng lực gì?” Tang Trọng Dương hét lớn, thả người một cái, trường kiếm phát ra ánh sáng sắc lạnh, đâm về phía Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác không vội tránh đòn, khẽ cười châm chọc, ‘địch bất động ta động’ trong binh gia là điều tối kỵ, hắn vốn đã bại dưới tay mình rồi.

Sau đó hắn khẽ nghiêng sang trái một chút, đột nhiên từ trên lưng ngựa nhảy lên, bay qua, giống như chuồn chuồn nước giẫm lên trên lưng ngựa, một tay cầm kiếm đã ngăn được đòn tấn công của Tang Trọng Dương.

Tang Trọng Dương sợ hãi, vội vàng trở tay thu kiếm lại, ống tay áo run lên, mấy thanh đoản kiếm phóng về phía Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác vừa định đáp xuống đất thì nghe thấy tiếng ‘xuy xuy’ vang lên bên tai, ánh sáng bạc từ đằng trước bắn tới, hắn không chút hoang mang, tay phải khẽ phất một cái thu toàn bộ đoản kiếm vào ống tay áo, tay trái phất ra, tấn công Tang Trọng Dương.

Tang Trọng Dương nghiêng người né tránh, chỉ nghe tiếng gió vù vù vang lên, đoản kiếm theo chưởng phong của Da Luật Ngạn Thác thẳng tắp đâm tới Túy Vãn Đình, ngói ngọc bị chưởng phong đánh trúng, từng miếng từng miếng vỡ nát.

Lực đạo mạnh mẽ đánh tới làm cho Tang Trọng Dương chống đỡ không nổi.

Tang Trọng Dương thi triển kinh công bay lên, dồn nội công vào lãnh kiếm, dùng chiêu thức trí mạng đâm Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác đứng trên bậc thềm, quay đầu lại, mắt thấy Tang Trọng Dương tay trái trước, tay phải sau, hai thanh đoản kiếm đánh tới, kẹp chặt hai tay cướp lấy đoản kiếm của hắn.

Tang Trọng Dương chợt lật cổ tay, song kiếm giống như tia chớp vòng qua tay hắn.

Lần này Da Luật Ngạn Thác không đoạt được kiếm, không khỏi cười to: “Có thể tiếp được hơn mười chiêu của bản vương, ngươi là người đầu tiên, được, hôm nay bản vương sẽ đánh cùng ngươi, Tang Trọng Dương.”

Dứt lời, thắt lưng khẽ động, xoay người một cái, lướt qua huyệt đạo ở hai cổ tay của hắn.

Da Luật Ngạn Thác thay đổi chiêu thức vừa nhanh vừa hiểm, nếu Tang Trọng Dương không kịp buông kiếm, né chậm thì chỉ trong nháy mắt đã bỏ mình dưới lưỡi kiếm sắc bén rồi.

Chính là trong nháy mắt đó, tay Tang Trọng Dương bị kiếm cắt qua, Da Luật Ngạn Thác liền đoạt được kiếm của hắn, một chưởng phóng ra, đánh bay hắn về trước bậc thang của Túy Vãn Đình.

“Phốc….” Tang Trọng Dương chỉ thấy một cơn đau nhức ở ngực, máu tươi trào ra từ khóe miệng…

Mọi người còn chưa kịp chắn phía trước Tang Trọng Dương thì Da Luật Ngạn Thác đã điểm nhẹ mũi chân, vững vàng ngồi trở lại lưng ngựa.

‘Trả lại ngươi thanh kiếm….” hắn lạnh lùng thét to một tiếng, lãnh kiếm mang theo một cỗ hàn băng cắt ngang không khí, lấy tốc độ nhanh như sét đánh đâm thẳng vào ngực Tang Trọng Dương.

“Tang đại ca…”

“Trọng Dương…”

Tần Lạc Y và Tang Tấn khiếp sợ, vội vàng chạy tới bên cạnh Tang Trọng Dương.

“Tang huynh!”

Vài vị hán sĩ thấy vậy, nổi cơn thịnh nộ, đều rút kiếm ra.

Hai hàng binh lính giương cung bạt kiếm, cung tiễn trên tay nhắm thẳng vào những người này.

“Lui ra.” Da Luật Ngạn Thác vung tay lên.

Đám binh lính nghe lệnh lùi lại phía sau đợi chỉ thị tiếp theo.

“Mấy người các ngươi muốn báo thù cho hắn, bất cứ lúc nào bản vương cũng có thể phụng bồi, bản vương tuyệt đối không ngại dùng máu của các ngươi để rửa tay.”

Trong đôi mắt đen của Da Luật Ngạn Thác tràn ngập hung tàn cùng khát máu, cả người tựa như Diêm La đến từ địa ngục, khí thế làm cho người khác không dám kháng cự.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

60 COMMENTS

  1. “Ánh mắt lãnh liệt như chim ưng của Da Luật Ngạn Thác nhìn thẳng vào Tần Lạc Y, trong lòng trở nên đau xót.

    Tình cảnh đêm qua vẫn còn rất rõ ràng, từ lúc Tần Lạc Y rời giường tới khi nàng lấy kim châm hắn đều rất tỉnh táo, nhưng mà hắn muốn cược, cược nàng có tình cảm với hắn, cược nàng không nỡ ra tay, cược nàng không phải vì nam nhân kia mà phản bội hắn, kết quả là hắn thua rồi, tất cả sủng ái của hắn đối với nàng chung quy vẫn thua một tên Tang Trọng Dương.” đọc đoạn này tôi thương Thác ca quá, anh yêu Lạc Y tỷ, có gì là sai đâu, khóc mất, thương anh quá đi

  2. Thực tâm khi đọc chương này mình chẳng thể ủng hộ hay lên án Thác ca hoặc Tần Lạc Y. Mình chỉ thấy thương hai ac vô cùng. Ai cũng có nỗi khổ của mình. Trong chuyện tình cảm này chẳng ai đúng hết và cũng chẳng ai sai cả. Chỉ là bởi ai cũng mang trên vai gánh nặng riêng. Nếu mình là Thác ca hay TLY, biết có lúc sẽ thế này thà đừng gặp gỡ còn hơn nhưng làm gì có chữ nếu trong cuộc đời này nên con người ta đành fải nỗ lực hết sức rồi mọi chuyện còn lại có lẽ đành dùng 2 chữ số phận để kết luận mà thôi. Nói túm lại mấy chương này làm cho mình buồn quá.

  3. Thương Thác ca quá :'< Thương cả Y Y nữa :'< Hai người đều đáng thương, đều có nỗi khổ riêng. Cả hai yêu nhau mà lại bị hiểu lầm, bị quá nhiều vật cản như thế ;__; Đau lòng quá ah~~~

  4. Đọc đoạn này thương anh quá huhu dốc hết tình cảm ra mà bị chị đối xử như vậy ai mà không đau lòng cho được huhu -zs lâu lắm mới đọc mấy đoạn đánh nhau như thế này miêu tả hay quá -zv Thác ca hảo soái hảo uy vũ hảo oai phong của tui -zv