Liêu Vương Phi – Quyển 8♥Chương 9.1

72
736

♥ Quyển 8 ♥

Chương 9.1: Máu nhuộm Túy Vãn Đình

Editor: Ru

Beta: Mạc Y Phi

Rõ ràng là yêu sâu đậm.

Rõ ràng là bị tổn thương sâu sắc.

Nhưng vẫn phải làm bộ như không có duyên với nhau.

Chỉ có thể kìm nén.

Chỉ có thể làm cho nó không lún sâu thêm nữa.

Đem tình yêu dấu chặt trong lòng, trốn tránh ánh mặt của mọi người.

Ngửa mặt lên trời cười mà hỏi có phải tình yêu đó vẫn chưa tan biến.

Xe ngựa dừng lại ở bên đình, nơi này khi tới mùa hạ hẳn là cây cối tươi tốt um tùm, ở một nơi tùy tiện và tục tằn như phương bắc này lại có một chỗ phong nhã như vậy thật làm cho người ta muốn tìm đến.

Tang Tấn vịn tay Tang Trọng Dương bước xuống xe ngựa, tìm một chỗ sạch sẽ trong đình ngồi xuống, Tần Lạc Y đi theo sau cũng ngồi xuống, nàng theo bản năng ngẩng đầu, nhìn rõ chữ Hán được khảm ở trên đình là ba chữ: Túy Vãn Đình! Đúng là một cái tên tao nhã!

Vài hán sĩ khác cũng đến ngồi, bôn ba khá lâu nên mọi người đều mệt mỏi. “Các vị bằng hữu Trung Nguyên, Tang Tấn ta có tài đức gì có thể làm cho các vị liều mình cứu giúp như vậy, lão phu một lần nữa xin cảm tạ!” Tang Tấn nói với mọi người.

“Tang tướng quân ngàn lần đừng để ý việc nhỏ này, chúng ta luôn kính trọng ngài một lòng trung tâm ái quốc, hơn nữa bọn man di Khiết Đan luôn rắp tâm chiếm cứ Trung Nguyên, chúng ta đều là người có chung một kẻ thù!” Một hán sĩ trong đó nói.

Tang Tấn nén cơ đau trên người bật cười ha ha: “Được biết và kết bạn với các vị trong vài ngày này thật là một điều may mắn đối với lão phu, cho dù hôm nay có nhắm mắt cũng đáng lắm!”

“Cha nuôi….” Trong đáy mắt Tần Lạc Y thoáng qua chút đau thương.

Tang Tấn nhìn Tang Trọng Dương rồi lại nhìn Tần Lạc Y, than nhẹ một tiếng, nói: “Y nhi, con người ta sống chết có số, không cần vì cha nuôi mà bi thương, chỉ sợ là cô phụ các vị bằng hữu giang hồ đã liều mình cứu giúp!”

“Cha, người trước tiên đừng nói gì nhiều, để Y nhi xem mạch cho người đi!” Tang Trọng Dương lo lắng nói, Tang Tấn gật đầu.

Tần Lạc Y bắt mạch thật cẩn thận, sau đó đem hộp gấm đựng ngân châm luôn mang bên mình ra: “Cha nuôi, Y nhi phải châm cứu cho người!” Nàng nhẹ nhàng nói với Tang Trọng Dương.

“Y nhi, bệnh của cha có nghiêm trọng hay không?” Tang Trọng Dương lo lắng hỏi.

Tần Lạc Y thở dài nói: “Thuốc cha nuôi uống không sai, nhưng người châm cứu không đủ tay nghề, bởi vậy bệnh cứ mãi không khỏi!”

Tang Trọng Dương kinh ngạc: “Y nhi, vậy là muội có biện pháp trị tận gốc sao?”

Tần Lạc Y do dự một chút rồi nói: “Muội sẽ dùng tất cả năng lực của mình để trị khỏi cho cha nuôi!”

“Y nhi không cần phải quan tâm tới bệnh của cha nuôi, thật ra cha nuôi lại có thể nhìn thấy các con đã rất là vui rồi!” Tang Tấn vỗ nhẹ lên tay Tần Lạc Y, dịu dàng nói.

“Cha, người đừng nói như vậy, con tin Y nhi nhất định sẽ chữa khỏi cho người!” Tang Trọng Dương vội vàng nói.

Tần Lạc Y đau lòng nhìn cha nuôi, giọng nói của nàng trở nên nghẹn ngào: “Cha nuôi. Y nhi nhất định sẽ chữa khỏi cho người, không phải người còn muốn đi Trung Nguyên sao? Không phải người muốn…người muốn nhìn thấy con cùng Tang đại ca thành thân sao?”

Nàng cố nén cảm giác mất mát đang dâng lên trong lòng, nhẹ nhàng nói.

Ánh mắt Tang Trọng Dương trở nên vui vẻ, thâm tình nhìn về phía Tần Lạc Y, giọng nói trở nên phát run vì vui sướng: “Y nhi, muội đồng ý rồi?”

Tang Tấn cũng dùng ánh mắt vui sướng nhìn Tần Lạc Y.

Duyên sinh duyên diệt, mình cùng nam tử này trốn không khỏi vận mệnh an bài.

Cười khổ trong lòng, mình vốn không có lựa chọn, gật nhẹ đầu một cái, trong lúc đó nàng tựa hồ như nghe thấy trái tim mình đang khóc.

“Được, Y nhi, cha nuôi nhất định sẽ đợi được tới lúc đó, ha ha!” Tang Tấn vui mừng cười to.

“Y nhi….” Tang Trọng Dương kích động ôm lấy thân hình mềm mại của Tần Lạc Y vào trong lòng, nhẹ giọng nói. Tần Lạc Y để mặc Tang Trọng Dương ôm mình, cái ôm này tràn ngập tình thân cũng là cái ôm khiến cho trái tim loạn nhịp.

“Chúc mừng Tang huynh!” Vài vị trong đình đứng dậy ôm quyền chúc mừng Tang Trọng Dương.

Đúng lúc này, trong không khí tiêu điều đột nhiên vang lên một giọng nói rét lạnh âm hàn, giọng nói như lợi kiếm đâm thẳng vào Túy Vãn Đình.

“Muốn thành thân? Bản vương cho ngươi kiếp sau!”

Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng!

Trong lòng Tang Trọng Dương kinh hoàng, nội công thật thâm hậu, hắn sợ hãi than thầm.

Tất cả mọi người trong Túy Vãn Đình đều sợ hãi đứng dậy, sau đó nhìn thấy hai hàng binh sĩ Khiết Đan vây quanh nơi này.

Tốc độ cực nhanh làm cho mọi người kinh ngạc vô cùng.

Mà khóe môi Tần Lạc Y trở nên run rẩy, từ vẻ mặt tái nhợt của nàng có thể thấy được trong lòng nàng lúc này đang hoảng hốt lo sợ cực độ.

Da Luật Ngạn Thác! Là giọng nói của Da Luật Ngạn Thác!

Làm sao có thể?

Nàng dựa sát vào trụ đình, để trụ đình đỡ lấy thân thể sắp té xỉu của của nàng.

Trên nền tuyết trắng, sương mù dần dần tán đi, một hãn huyết bạch mã chậm rãi đi đến trước mặt bọn họ, mà trên lưng ngựa cao cao kia chính là Đông Lâm Vương — Da Luật Ngạn Thác!

Trên người hắn khoác chiến phục, nhưng một thân nhàn hạ nhìn qua không giống như là người đang hành quân đánh giặc, hắn từ trên cao nhìn xuống mỗi người trong đình, khóe môi kéo lên nụ cười khó nắm bắt. Phía sau hắn là những binh sĩ đã được huấn luyện kỹ càng đều đang giơ cung nhắm thẳng vào Túy Vãn Đình.

“Bảo vệ cha và Y nhi!” Tang Trọng Dương nhìn chằm chằm nam nhân trên ngựa.

Hắn chính là Da Luật Ngạn Thác? Vì sao hắn không chết?

Tang Trọng Dương cẩn thận đánh giá hắn, quả nhiên như trong truyền thuyết, chính là mặt không đổi sắc vẫn có thể bộc lộ ra được sự điên cuồng cùng bất tuân một cách nhuần nhuyễn, hơn nữa nụ cười tà nịnh kia của hắn lại tràn ngập máu tanh.

Trang Trọng Dương cũng là người tinh thông võ nghệ, dựa vào ngàn dặm truyền âm của Da Luật Ngạn Thác ban nãy hắn biết người này nội công sâu không lường được, một khi giao chiến chính mình chưa chắc đã là đối thủ của hắn, xem ra hôm nay khó tránh khỏi một trận huyết chiến.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

72 COMMENTS

  1. Yeu LHC nhieu,cam on beta va edit team.Cuoi Cung Minh Cung doi duoc Thac ca Xuat hien,moi lam Thac ca Xuat hien deu khi khai bat pham.May la chi Lac y Cham Huyet lech di mot chut Neu khong hai Chet Thac ca roi.

  2. Đọc tên chương thấy buồn vui lẫn lộn. Vui vì Thác ca đã xuất hiện nhưng còn buồn vì mình ko muốn thấy có sự tàn nhẫn xuất hiện trong mqh giữa 2 người bởi mình sợ nó sẽ thành bóng ma ám ảnh đối với TLY, làm cho chị khó đến với anh hơn. Mấy chương tới ko biết ngược thê thảm đến thế nào đây. Nếu chỉ căm thù, tức giận ko thôi thì còn đỡ đằng này vì yêu quá nên hận cũng thật sâu. Klq nhưng dạo này đang đọc mấy truyện cổ đại mà nữ chính, nam chính lại cùng họ: Tần Lạc Y, Tần Vũ Lâu trong Nghề Vương Phi, Hách Liên Ý trong Lạc Nhi Ý, Hách Liên Bá Thiên trong Tẩm quân. Ad ơi có fải họ Tần với họ Hách là họ lớn ở Trung của ngày xưa ko mà sao các tác giả hay lấy thế nhỉ?

  3. Thác ca cũng chịu tỉnh dậy đi đón vợ rồi hi vọng anh đừng quá tàn nhẫn -zs mà Thác ca lúc nào cũng xuất hiện như một vị thần ý nhỉ -zv ôi lại sắp ngược nữa rồi mà Tầm ngược tui đi -zs