Liêu Vương Phi – Quyển 8♥Chương 10.2

49
747

♥ Quyển 8 ♥

Chương 10.2: Bn cht tàn ác

Editor: Ru

Beta: Mạc Y Phi

Tần Lạc Y đưa tay lên che miệng, cuối cùng nàng cũng thấy được sự tàn nhẫn của Da Luật Ngạn Thác, hắn thực sự coi việc lấy mạng người khác như trò đùa.

Da Luật Ngạn Thác một chút thương tích cũng không có, cười to nói:

“Các ngươi muốn lấy mạng Đông Lâm Vương ta thì tất cả cùng lên đi, từng người từng người một lên, các ngươi thì không sao nhưng mà bổn vương lại thấy phiền!”

Ngữ khí cuồng ngạo không thèm để những người này vào trong mắt.

Năm người còn lại vừa nghe xong, tức giận đến độ sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh, bọn họ phẫn nộ gầm lên, đều cùng lúc xông tới.

Người quyền người cước, người kiếm người roi, tay đâm tay chém như vẽ ra một bức tranh thêu. Bàn tay của năm người như bút của phán quan, lại như điểm huyệt quyết, như đao như kiếm, như thương như kích, thế tấn công cực kỳ sắc bén.

Da Luật Ngạn Thác nhếch mép, thi triển kinh công, nhảy lên từ trên lưng ngựa.

Hắn xoay người, tay phải vòng một về phía trước, đánh thẳng vào người ở gần mình nhất, trong nháy mắt, người kia đã bị Da Luật Ngạn Thác đánh ngã lăn ra đất.

“Da Luật cẩu tặc, tiếp chiêu!”

Cùng lúc đó một tráng hán mãnh liệt đánh tới.

Da Luật Ngạn Thác dùng một chiêu “Vân thủ”, tay trái cao, tay phải thấp, cánh tay vận ngoan kình (1) liền bắt lấy cánh tay của tráng hán.

(1) Ngoan kình: Kình lực ngoan độc

Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, cánh tay của người kia đã đứt lìa.

Nội công của Da Luật Ngạn Thác hùng hậu vô cùng, có khi đã đạt tới cảnh giới cao nhất.

Cánh tay của đại hán bị đứt thành sáu bảy mảnh vỡ vụn, không nhìn ra được hình dạng ban đầu.

Ánh mắt của Da Luật Ngạn Thác đảo qua ba người khác, đúng lúc đó một đường roi mạnh mẽ lướt qua, Da Luật Ngạn Thác liền nhanh tay bắt được.

Hắn cười lạnh: “Đúng là múa rìu qua mắt thợ, chẳng lẽ ngươi không biết Khiết Đan chúng ta am hiểu nhất là mã tiên (2) sao?”

(2) Mã tiên: roi ngựa

Dứt lời, nội công xuất ra, đánh trúng cổ tay người kia, nam tử chỉ cảm thấy cổ tay mình tê dại, roi trong tay thoáng chốc bị Da Luật Ngạn Thác đoạt được.

Hắn kinh hãi, còn chưa kịp kêu ra tiếng thì Da Luật Ngạn Thác đã nhân cơ gậy ông đập lưng ông, cây roi rơi xuống.

Nhanh như chớp lại mạnh mẽ vô cùng, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay của nam tử kia đã bị Da Luật Ngạn Thác chặt đứt.

Khi Tần Lạc Y nhìn thấy cảnh tượng này, tim giống như muốn nhảy ra ngoài, thân thể người kia mềm nhũn, có thể dùng roi đem cánh tay kẻ khác chặt đứt là một việc tàn nhẫn đến nhường nào.

Mà lúc này, lý trí của Da Luật Ngạn Thác đã bị khoái cảm muốn giết người chiếm lấy, trong đáy mắt âm u tràn đầy tàn nhẫn.

Lại nghe một tiếng “răng rắc” vang lên, cánh tay của tráng hán thứ năm cũng bị chặt đứt, tiếp theo là một loạt tiếng “răng rắc”, chân trái chân phải nối tiếp nhau đứt lìa.

Mọi người ở đây thấy Da Luật Ngạn Thác ra tay độc ác như vậy đều trở nên hoảng sợ.

Cuối cùng một tráng hán áo trắng nghiêng người xuất hiện, tay phải ra chưởng đánh về phía ngực của Da Luật Ngạn Thác, nội lực mạnh mẽ vô cùng.

Da Luật Ngạn Thác gầm lên giận dữ, thấy một chưởng đánh tới thì cũng đánh lại một chưởng.

Song chưởng giao nhau, phát ra một tiếng nổ lớn, thân thể của tráng hán áo trắng thân mình vội lùi lại phía sau vài bước, Da Luật Ngạn Thác vẫn bình thản đứng yên tại chỗ.

Tráng hán áo trắng hét lớn một tiếng, cố mở hai mắt, khí huyết trong ngực cuồn cuộn, chỉ thấy hai tay hắn rung lên, một cỗ lực đạo giống như dời núi lấp biển đánh úp lại.

Da Luật Ngạn Thác hít một hơi, chân khí trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển, tay phải chém ra, một công một thủ đem chưởng lực của đối phương đánh bật trở về.

Hai chưởng lực to lớn va vào nhau, tráng hán áo trắng kêu lên một tiếng, cơ thể như hòn đá bắn ra xa đập vào tường, thanh âm “răng rắc” vang lên, vách tường vỡ nát.

Mọi người đều hoảng sợ vô cùng.

Tang Trọng Dương thấy vậy, tự biết là lành ít dữ nhiều, dù sao cũng vẫn là chết, không bằng liều chết với hắn.

Ngay sau đó, hắn nén cơn đau trên người, nắm lấy trường kiếm bên cạnh, tung người chuẩn bị đánh lén Da Luật Ngạn Thác.

Võ công của Gia Luật Ngạn Thác đã đạt tới cảnh giới cao nhất, hắn có thể cảm nhận được tiếng gió đằng sau lưng, phất tay một cái, bẻ gãy nhánh cây bị tuyết bao phủ làm kiếm đỡ lấy đòn tấn công của Tang Trọng Dương.

Cổ tay Tang Trọng Dương run lên lật kiếm, mũi kiếm đâm vào cánh tay trái của hắn.

Da Luật Ngạn Thác thu nhánh cây về, tiếng “bang bang” vang lên, chạm vào nhau, hai người đều bay lên.

Kiếm trong tay Tang Trọng Dương chấn động, không làm thế nào có thể ngừng lại được, vang lên tiếng“ong ong” mãi không dứt.

Trong lòng hắn không khỏi kinh hãi, hắn không nghĩ tới nội công của Da Luật Ngạn Thác lại sâu không lường được, lấy nhánh cây làm kiếm mà có thể làm cho thanh kiếm trên tay hắn rung lên.

Sau đó Tang Trọng Dương vận khí, chiêu kiếm sắc bén tàn nhẫn, lấy nội lực thâm hậu làm cho thanh kiếm trở nên vô cùng sắc bén đánh ra đòn tuyệt chiêu, ánh sáng gợn sóng bao phủ thanh kiếm, lạnh tới tận xương.

Da Luật Ngạn Thác cười lạnh: “Chỉ bằng ngươi?”

Nói xong, giơ nhánh cây trong tay lên, mỗi chiêu đâm ra đều là hình cung, dựa theo ý nghĩ mà đánh, mỗi lần một chiêu, mạnh mẽ sắc bén vô cùng.

Tang Trọng Dương ra chiêu ngày càng chậm, bảo kiếm trong tay hắn tựa như càng ngày càng nặng.

Hắn cao giọng thét dài, lông mày dựng ngược, bảo kiếm trung cung tật tiến, đó là dùng hết toàn lực được ăn cả ngã về không, một kích xoay chuyển trời đất!

Da Luật Ngạn Thác thấy chưởng lực mạnh mẽ ác liệt liền xoay tay lại chặn đòn…

Tang Trọng Dương hơi chuyển cổ tay, kiếm trong tay thu về bên hông, đâm thẳng vào ngực Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác cuộn tay trái, hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm, kiếm trên tay phải đánh vào cổ tay Tang Trọng Dương, tuy là nhánh cây nhưng ở trong tay một người có nội công cao cường thì lại vô cùng cứng rắn.

Trong lòng Tang Trọng Dương kinh hãi vô cùng, liên tục lùi về phía sau.

Khí thế Da Luật Ngạn Thác của bức người, nhắm thẳng vào Tang Trọng Dương, hắn giơ tay lên, vận nội lực trong lòng bàn tay, đánh mạnh vào đỉnh đầu Tang Trọng Dương.

“Không…..”

Trong lòng Tần Lạc Y không ngừng run rẩy, nàng không kịp suy nghĩ, đã chạy tới chắn trước mặt Tang Trọng Dương, dùng thân thể mềm mại ngăn lại sát chiêu của Da Luật Ngạn Thác.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

49 COMMENTS

  1. Chu nha oi,try yen cang ngay cang hay va hoi hop.Nhing doc den chuong nay moi that su ko Ngo rang anh Thac nha ta tan bao wa.Chi lac y dung than Minh do don cho Tang trong duong cang lam cho anh Thac Gian dien hon.

  2. Bạo lực quá. Nhanh nhanh qua đoạn đánh nhau này đi. Ngược cũng đc nhưng ít ra vẫn còn ở bên nhau chứ đánh qua đánh lại một hồi toàn thấy máu me, gẫy xương, tung chưởng…