Liêu Vương Phi – Quyển 8♥Chương 10.1

54
735

♥ Quyển 8 ♥

Chương 10.1: Bản chất tàn ác

Editor: Ru

Beta: Mạc Y Phi

Trong Túy Vãn Đình có tất cả là sáu gã tráng hán, đều có võ công cao cường, bọn họ không chịu được sự châm chọc của Da Luật Ngạn Thác, cảm thấy vô cùng nhục nhã, vì vậy tất cả đều rút vũ khí ra.

Mỗi người một loại vũ khí khác nhau, có thanh kiếm sắc lạnh, cũng có thiết chùy, còn có cả roi da.

Da Luật Ngạn Thác nhìn thân thủ của bốn người, lạnh lùng cười:

“Đã lâu lắm rồi bản vương không được chiến đấu sảng khoái như vậy, hôm nay bản vương sẽ đại khai sát giới, nhuộm đỏ Túy Vãn Đình này trong máu!”

Bên môi hắn là nụ cười tà nịnh khát máu, ngữ khí cũng trở nên cực kỳ tàn bạo.

Thân thể mềm mại của Tần Lạc Y run lên. Không! Đây không phải là Da Luật Ngạn Thác mà nàng biết, sao hắn có thể coi thường tính mạng người khác như vậy?

Da Luật Ngạn Thác ngồi trên lưng ngựa cao cao, ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn đảo quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp của Tần Lạc Y, tâm tư của nàng hắn đã sớm nhìn thấu, nàng đang hoảng sợ…

Trái tim trở nên đau xót, Y nhi, ta đối với nàng như vậy, nàng cuối cùng vẫn là cô phụ ta, đây là nàng tự chuốc lấy, ngàn lần đừng trách ta tuyệt tình.

Hắn hừ lạnh một tiếng trong lòng, nàng càng để ý người nào hắn sẽ hủy đi người đó, không cần biết người đó là nam hay nữ.

Không khí càng trở nên lạnh lẽo đông cứng, Tang Tấn dìu Tang Trọng Dương tựa vào trụ gỗ, quát lớn:

“Các vị bằng hữu không cần lại vì Tang mỗ mà hy sinh tính mạng, người Da Luật Ngạn Thác cần là Tang Tấn ta.”

“Cha nuôi…”

Trong lòng Tần Lạc Y kinh hãi vô cùng, nàng cảm thấy mình như đang bị chôn vùi trong nỗi tuyệt vọng sâu sắc, hơn nữa trong lòng cũng áy náy, nàng không nghĩ tới Da Luật Ngạn Thác tỉnh lại nhanh như vậy.

Da Luật Ngạn Thác nghe vậy ngửa đầu cười ha ha, sau đó, ngữ khí ngông cuồng của hắn vang vọng Túy Vãn Đình:

“Tang lão tướng quân, ngươi nhầm rồi, hiện tại người mà bản vương cần không phải chỉ có một mình ngươi, mà còn có con trai ngươi Tang Trọng Dương và vị hôn thê của hắn – Tần Lạc Y!”

Nói xong, kiếm trên tay hắn lạnh lùng chỉ vào Tần Lạc Y.

Trường kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh làm lòng người sợ hãi, nàng có thể cảm thấy hương vị tử vong đang đến gần với mình.

“Ngươi….Da Luật Ngạn Thác….”

Tang Trọng Dương nghe vậy khí hỏa công tâm, lại phun ra một búng máu.

Mà Tần Lạc Y ở bên cạnh thì lại sững sờ, nàng đè chặt lồng ngực, cảm thấy tim giống như vỡ ra, vô cùng đau đớn…

Ánh mắt Tang Tấn đột nhiên trợn tròn: “Da Luật Ngạn Thác, ngươi muốn làm gì Y nhi?”

Thân hình Da Luật Ngạn Thác thoáng nghiêng về phía trước, ánh mắt băng lãnh nhìn Tang Tấn, ngữ khí giống như thanh đao khắc nên nét đẹp tuấn tú của hắn, không chút tình cảm, tàn nhẫn nói:

“Tang lão tướng quân quả nhiên là hiểu biết bản vương, mới đó đã biết được bản vương muốn làm gì nàng ta. Tần Lạc Y là y nô của bản vương, đó là vận mệnh không thể thay đổi được, Tang lão tướng quân cho rằng bản vương có thể làm gì nàng ta?”

Nói xong hắn nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tần Lạc Y một cách đầy châm biếm, cố gắng kìm nép cảm giác đau xót đối với nàng.

“Đủ rồi, Da Luật Ngạn Thác rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Tần Lạc Y không thể chịu đựng được nữa, nàng tiến lên từng bước, lãnh ngạo ngẩng đầu lên nhìn Da Luật Ngạn Thác đang ngồi trên lưng ngựa, quát lớn.

Đáy mắt Da Luật Ngạn Thác hiện lên một tia âm lãnh, âm thanh lãnh liệt của hắn một lần nữa vang lên giống như hàn đao đâm thẳng vào trong lòng Tần Lạc Y:

“Khi mà ngươi mưu toan hãm hại bản vương, ngươi nên nghĩ tới việc bản vương sẽ làm gì!”

Tần Lạc Y hít một hơi thật sâu, nàng trừng mắt, không thể tưởng tượng được  nhìn Da Luật Ngạn Thác, hắn không có ngủ! Lúc ấy hắn không có ngủ! Trong nháy mắt khi ngân châm hạ xuống ấy hắn dĩ nhiên đã tỉnh lại!

Nhưng vì cớ gì lúc đó hắn không ngăn cản nàng?

Trong lòng hắn rốt cuộc tính toán điều gì? Chẳng lẽ hắn muốn lợi dụng mình để bắt giữ toàn bộ mọi người?

Nếu là như vậy….

Khi nàng nghĩ tới đây, trong lòng chợt ớn lạnh….

“Da Luật Ngạn Thác, đồ man di nhà ngươi, khẩu khí thật là lớn, ngươi cho rằng ngươi có nhiều người thì có thể ỷ đông hiếp yếu sao?” Một đại hán râu dài trong đó giận giữ mắng to.

“Vậy sao?” Da Luật Ngạn Thác nhướn mày, càng làm tăng thêm vài phần cao ngạo cùng khí phách. Ngay sau đó, hắn vung tay lên, quát lớn:

“Tất cả nghe đây, không có mệnh lệnh của bản vương, không kẻ nào được tiến lên phía trước, cũng không được bắn tên, bản vương hôm nay sẽ giao thủ với các cao thủ Trung Nguyên, toàn bộ lui ra phía sau…….”

Cuồng ngạo đến độ không ai có thể địch lại được.

Tất cả binh lính đều lùi lại phía sau, ẩn mình vào bên trong nền tuyết trắng.

“Khẩu khí thật lớn, Da Luật man di, ăn một kiếm của ta…”

Âm trầm cười dài một tiếng, tráng hán áo xanh bỗng nhiên phi thân nhảy lên, thân pháp như quỷ mị, nhẹ như gió nhanh như điện, phát chưởng vào trường kiếm đâm về phía Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác khẽ động thân mình, vươn tay sờ vào ngực tráng hán, chính là đang dò xét một chút năng lực của hắn, sau đó trở tay lấy hòn đá bắn vào “đại thôi huyệt” trên ngực tráng hán.

Tráng hán áo xanh hiển nhiên không đoán trước được Da Luật Ngạn Thác không tránh né mà còn ra tay, lại còn ra tay nhanh như vậy, không khỏi sợ hãi xoay người ra sức phát chưởng đánh vào đầu Da Luật Ngạn Thác.

Da Luật Ngạn Thác cười ha ha, không tránh cũng không lùi.

Chưởng của đại hán kia tới nửa đường bỗng nhiên bủn rủn vô lực, chưởng này đánh vào đầu đối phương không chút lực nào, mà giống như chạm nhẹ vào.

Trong lòng Tráng hán áo xanh thoáng kinh hãi, lại thấy ánh mắt lạnh lẽo của Da Luật Ngạn Thác, bên môi hắn là nụ cười tàn khốc, hắn trở tay, một tay nắm lấy cổ tay tráng hán, thân người còn không rời thân ngựa nửa tấc.

Chỉ nghe thấy tráng hán “A” một tiếng, trong nháy mắt gân mạch đều bị bẻ gãy. Ngay sau đó bị Da Luật Ngạn Thác dùng chưởng phong đánh đập vào trụ gỗ của Túy Vãn Đình, tiếp đó nặng nề rơi xuống đất

“Phụt…” Tráng hán phun ra một búng máu.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

54 COMMENTS