Liêu Vương Phi – Quyển 7♥Chương 5.3

45
1028

♥Quyển 7

Chương 5.3: Thích khách bỏ quên ngọc bội

Editor: Phong Lữ

Beta: Vi An, Mạc Y Phi

Bàn tay to của Da Luật Ngạn Thác thu lại, đem ngọc bội kia nắm vào trong lòng, đôi mắt đen sẫm đảo qua gương mặt đang tái nhợt kia của Tần Lạc Y

“Thế nào? Nàng cho rằng bản vương sẽ chết, cho nên muốn chạy trốn?”

Trong mắt Tần Lạc Y ánh lên một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng, chạy trốn?

Nơi này là lãnh thổ Khiết Đan, nàng có khả năng chạy đi sao?

“Ngươi đã nói không ai có khả năng giết được ngươi!”

Đôi mắt trong trẻo không còn trở nên hoảng loạn.

Da Luật Ngạn Thác thong thả bước về phía Tần Lạc Y, ôm thân thể đang run rẩy của nàng vào lồng ngực, trong mắt dần dần xuất hiện một tia trìu mến:

“Dĩ  nhiên có một người có khả năng giết chết bản vương!”

“Ai?”

Tần Lạc Y vô thức hỏi, một đôi mắt long lanh như nước lọt vào đôi con ngươi âm trầm giá buốt của hắn. Có đúng là nàng đang lo lắng cho hắn hay không? Khóe miệng Da Luật Ngạn Thác nhếch lên, vươn ngón cái tay phải cầm lấy ngón trỏ của Tần Lạc Y, liếc đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng.

“Trên đời có một, chỉ có một người có khả năng giết bản vương, người này chính là… nàng!”

Một câu nói đánh trúng nội tâm Tần Lạc Y khiến nàng liên tục lùi về phía sau vài bước.

Đôi mắt long lanh của nàng nhất thời tràn đầy nghi hoặc, cùng lúc cũng vì những lời này của hắn mà vô cùng kinh hãi.

Người có thể giết hắn chỉ có nàng? Nói đùa cái gì chứ, hắn không chỉ cuồng vọng tàn nhẫn, hơn nữa võ công lại “thâm bất khả trắc”, một nữ tử trói gà không chặt như nàng làm sao có thể giết hắn?

Da Luật Ngạn Thác nhìn ra sự ngờ vực cùng không hiểu của Tần Lạc Y trong mắt nàng thì miệng hắn không tự chủ được giương lên, cười đến đắc chí.

“Nàng có sở trường về dùng thuốc, dĩ nhiên cũng dùng được độc, nhân lúc bản vương không chú ý, giết bản vương, đối với nàng mà nói việc này dễ như trở bàn tay. Nàng luôn nói căm ghét bản vương, nhưng vẫn chưa hề hạ thủ, xem ra, không phải nàng không dám, mà là nàng… không muốn!”

Những lời khẳng định mang theo hàm ý nồng đậm đánh thẳng vào nội tâm của Tần Lạc Y

“Không… Không đúng!”

Tần Lạc Y hoảng loạn lắc đầu, nhưng lại không có lấy một chút sức lực để phủ nhận.

Da Luật Ngạn Thác dùng thân thể vạm vỡ gắt gao đỡ lấy Tần Lạc Y, cúi người xuống, hơi thở nóng bỏng nam tính  tràn vào hơi thở của Tần Lạc Y

“Y nhi, rốt cuộc nàng muốn trốn tránh ta đến khi nào, lòng của nàng đã muốn cớ vì sao còn phòng thủ?”

Trong thanh âm hờn dỗi còn hàm chứa yêu thương

“Ta… Ta vì sao phải trốn tránh ngươi, thật nực cười, lẽ nào ta không hạ thủ với ngươi, chứng tỏ ta có tình ý với ngươi sao?”

Đôi mắt Tần Lạc Y thu lại che giấu sự hoảng loạn trong đôi mắt, thanh âm bình tĩnh trong trẻo mà lạnh lùng

“A? Có đúng là như vậy không?”

Da Luật Ngạn Thác hơi nghiêng đôi mày rậm, nụ cười cuồng vọng tùy ý lan tràn trên môi:

“Bản vương chính là trăm suy nghĩ cũng không thể nào hóa giải ra ngoài, nếu nàng đã hận bản vương, cứ dứt khoát sử dụng y thuật của nàng giết chết bản vương, vừa vặn thay lê dân bá tánh diệt trừ đi một họa chiến tranh!”

Tần Lạc Y đối với lời hắn nói khẽ nhíu mày, đôi mắt dần dần trở nên bất đồng với vẻ mặt: “Thiên hạ chiến tranh, sẽ không bởi vì ít đi một người mà giảm bớt. Chỉ cần lòng tham niệm không giảm, thì chiến tranh vĩnh viễn không ngừng nghỉ”

Hàm ý sâu xa trong lời nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng, khiến đáy mắt hắn hiện lên một tia kì lạ.

Quả nhiên trong vẻ lãnh tĩnh lại lộ ra một sự thông minh thanh khiết!

Lập tức, hắn làm ra vẻ tiếc hận mà cười than rằng: “Nếu như tất cả mọi người đều hiểu được đạo lý này, thì cũng sẽ không có nhiều thích khách như vậy ghé thăm!”

Giọng nói vừa dứt, một tay Da Luật Ngạn Thác  khóa lấy vòng eo mềm mại của Tần Lạc Y, một tay để trước mặt Tần Lạc Y chậm rãi mở ra.

Ngón tay thô ráp ôm lấy một nút thắt, miếng ngọc bội trong suốt lại một lần nữa lúc ẩn lúc hiện trước mắt Tần Lạc Y.

Trong mắt Tần Lạc Y đột nhiên cả kinh, gương mặt trắng bệch gần như trở nên trong suốt.

Đôi mắt hàn tinh của Da Luật Ngạn Thác xuyên qua miếng ngọc bội trong suốt, lạnh lùng quan sát phản ứng của Tần Lạc Y, không sai, nàng nhận ra được miếng ngọc này!

Ngày trước Tần Lạc Y cũng mang theo bên mình một khối ngọc như thế này, sau này vì sự thô bạo của hắn mà đã làm vỡ nát, sau đó trên thắt lưng của nàng, hắn tự treo mệnh phù lên cho nàng.

Vốn dĩ chúng là một đôi ngọc, Tần Lạc Y có một mảnh, còn một mảnh khác mà Tang đại ca vẫn luôn mang trong người! Hai người đích thị là hôn phu thê! (chưa cưới)

Chết tiệt!

Trong lòng hắn thầm chửi bới, đôi mắt đen thẫm ẩn nhẫn rục rịch nổi lên một ngọn lửa giận dữ.

Xem ra người ban đêm xông vào vương phủ, không phải ai khác, chính là con của Tang Tấn  – Tang Trọng Dương!

Môi của Tần Lạc Y run rẩy, thực ra ban nãy nàng chỉ là liếc mắt một cái, liền nhận ra chủ nhân của khối ngọc, là Tang đại ca, nhất định là Tang đại ca!

Trong lòng của nàng không hiểu sao bắt đầu hoang mang, so với nhung nhớ thì càng giống như là lo lắng hơn.

“Kẻ vừa mới ám sát ngươi, là…”

Tần Lạc Y rất muốn hỏi Da Luật Ngạn Thác về chủ nhân của chiếc ngọc bội này, thế nhưng nàng sợ cứ hỏi như vậy sẽ làm cho sự tình thêm rắc rối

Từ vẻ mặt của Da Luật Ngạn Thác nàng nhìn không ra rốt cuộc hắn có biết hay không, nếu như hiểu rõ tình hình, hiện tại nhất định hắn đang cố tình thăm dò, nhưng nếu như không, nàng cứ hỏi như vậy, chẳng phải sẽ khiến hắn càng thêm nghi ngờ? Da Luật Ngạn Thác hừ lạnh một tiếng, hắn cúi xuống, kề sát bên tai Tần Lạc Y làm bộ than nhẹ mà nói rằng:

“Vừa vặn tên thích khách kia rất xảo quyệt, hắn đã chạy thoát rồi, chỉ để lại miếng ngọc bội này!”

Sau đó, hắn đứng dậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng ra của Tần Lạc Y đột ngột dãn ra, nhất thời phẫn nộ!

Da Luật Ngạn Thác rất nhanh mà tay hung hăng nắm lại

“Rầm” một tiếng, hắn hung hăng đập miếng ngọc bội kia lên bàn, sau đó giận dữ mà đẩy cửa đi ra

Hắn chính là không thể không không rời khỏi nơi này, bởi vì, hắn sợ chính mình trong cơn thịnh nộ sẽ làm bị thương nữ nhân này!

Tần Lạc Y, cho dù nàng tuyệt tình như thế, hắn đều không đành lòng làm tổn thương đến nàng!


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

45 COMMENTS

  1. Lạc Y đã bắt đầu để ý bạn nam nhân kia rồi haha. Còn với Tang đai ca kiểu như thanh mai trúc mã, thói quen thôi. Giờ mới bắt đầu gặp đúng người rồi nè. Ghét của nào trời trao của nấy ah :))

  2. Tang Trọng Dương đán ghét quá! Thừa cơ khi Y tỉ và Thác bắt đầu rạn nứt mà phá đám. Thác ca mau cưới Y tỉ làm vương rồi tống hết phi tần ra ngoài đi. Còn không sẽ mất Y tỉ. Y tỉ à sự ngây thơ bề ngoài của tỉ đang giết chết Thác ca đáng thương đó!

  3. Đọc chương này càng thấy tình cảm của Thác ca ca với Y tỷ sâu đậm như thế nào. Truyện của má Tầm là vậy. Lúc sủng thì sủng tới tận trời nhưng ngược thì đúng là tận đáy luôn. Mong chị sớm nhận ra yêu thác ca chứ đừng ngược Thác ca nữa??

  4. Ngược tâm quá nhỉ >< Nhất là cái đoạn Tần Lạc Y chạy ra xem Da Luật Ngạn Thác có bị thương không thì lại bị anh kia tưởng chạy trốn. Oii !! Em chờ cảnh thịt lâu lắm lắm rồi .-.

  5. Thấy mọi người cứ ghét họ Tang chưa gặp mặt baoh:)))
    Nói cho đúng thì Thác ca còn phải cảm ơn tên kia bởi nếu k thì sau đấy anh sẽ chỉ nhận lại sự thù hận của chị, cái xác khô ấy, hiểu k? Bởi chị k phải ghét a do a đánh nhau tàn nhẫn hay gì gì (chị k tự biết đc) mà do a k biết tôn trọng chị. Nếu a lúc đấy chiếm đc thân chị thì mình khẳng định luôn, a xác định mất chị r.
    Khuyên a cố gắng thôi:))) mưa dầm thấm lâu mà -xs

-lhc99 -lhc98 -lhc97 -lhc96 -lhc95 -lhc94 -lhc93 -lhc92 -lhc91 -lhc90 -lhc9 -lhc89 -lhc88 -lhc87 -lhc86 -lhc85 -lhc84 -lhc83 -lhc82 -lhc81 -lhc80 -lhc8 -lhc79 -lhc78 -lhc77 -lhc76 -lhc75 -lhc74 -lhc73 -lhc72 -lhc71 -lhc70 -lhc7 -lhc69 -lhc68 -lhc67 -lhc66 -lhc65 -lhc64 -lhc63 -lhc62 -lhc61 -lhc60 -lhc6 -lhc59 -lhc58 -lhc57 -lhc56 -lhc55 -lhc54 -lhc53 -lhc52 -lhc51 -lhc50 -lhc5 -lhc49 -lhc48 -lhc47 -lhc46 -lhc45 -lhc44 -lhc43 -lhc42 -lhc41 -lhc40 -lhc4 -lhc39 -lhc38 -lhc37 -lhc36 -lhc35 -lhc34 -lhc33 -lhc32 -lhc31 -lhc30 -lhc3 -lhc29 -lhc28 -lhc27 -lhc26 -lhc25 -lhc24 -lhc23 -lhc22 -lhc21 -lhc20 -lhc2 -lhc19 -lhc18 -lhc179 -lhc178 -lhc177 -lhc175 -lhc173 -lhc172 -lhc171 -lhc170 -lhc17 -lhc169 -lhc168 -lhc167 -lhc166 -lhc165 -lhc164 -lhc163 -lhc162 -lhc161 -lhc160 -lhc16 -lhc159 -lhc158 -lhc157 -lhc156 -lhc155 -lhc154 -lhc153 -lhc152 -lhc151 -lhc150 -lhc15 -lhc149 -lhc148 -lhc147 -lhc146 -lhc145 -lhc144 -lhc143 -lhc142 -lhc141 -lhc140 -lhc14 -lhc139 -lhc138 -lhc137 -lhc136 -lhc135 -lhc134 -lhc133 -lhc132 -lhc131 -lhc13 -lhc129 -lhc128 -lhc127 -lhc126 -lhc125 -lhc124 -lhc123 -lhc122 -lhc121 -lhc120 -lhc12 -lhc119 -lhc118 -lhc117 -lhc116 -lhc115 -lhc114 -lhc113 -lhc112 -lhc111 -lhc110 -lhc11 -lhc109 -lhc108 -lhc107 -lhc106 -lhc105 -lhc104 -lhc103 -lhc102 -lhc101 -lhc100 -lhc10 -lhc1