Liêu Vương Phi – Quyển 15♥Chương 4.2

13
807

♥ Quyển 15 ♥

Chương 4.2: Bức thư

Editor: Phong Lữ

Beta: Tửu Thanh

Giữa những tán hoa đào tung bay, dung nhan tuyệt mỹ và khí chất uyển chuyển chỉ có của người Giang Nam ở Tần Lạc Y đã thu hút rất nhiều ánh nhìn của nam nhân, nàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng trước một khách điếm cao ba tầng, trong mắt tràn ngập sự kích động và bất an.

“Túy Vong Lâu!”

Một cái tên thực tao nhã, vừa là tửu lâu lại vừa là khách điếm.

Hương thơm phảng phất của rượu ngon từ Túy Vong Lâu nhẹ nhàng bay ra, nơi này chiếm giữ vị trí buôn bán trọng yếu của trấn nhỏ này, người đến người đi đều nhớ mãi không quên khó quên.

Toàn bộ cảnh vật ở tửu lâu đều theo phong cách cổ điển, mang vẻ đẹp đơn giản. Giá gỗ xuyên đấu, hiên nhà ngói nhỏ xanh, giữa đại sảnh treo một khối gỗ thật khắc bốn chữ lớn bằng thư pháp, ‘Phúc, Lộc, Thọ, Hỉ’ ,hương thơm nồng đậm tràn ngập trong tửu lâu thanh nhã, chưa uống rượu mà đã có vài phần men say rồi.

Thức ăn thường ngày ở đây do đầu bếp hàng đầu kinh thành nấu, mùi vị có nhiều biến hóa, ẩn chứa phương pháp biện chứng đồng dịch âm dương, vô cùng sáng tạo, khéo léo làm vị thanh thành mỹ vị, đậm nhạt vừa phải, lên men thành tiên, thay đổi những thứ bình thường thành thơm ngon hiếm thấy, mà hương rượu bốn phía lại là nữ nhi hồng hảo hạng. Tất cả không khỏi khiến phần đông các văn nhân mặc khách phải dừng chân .

“Y nhi…” Giọng nói trầm thấp lại dễ nghe của nam giới ở phía sau Tần Lạc Y khẽ vang lên.

Cơ thể Tần Lạc Y đột nhiên run rẩy, nàng chậm rãi xoay người, khi đôi mắt ngấn nước của nàng chạm vào ánh mắt sâu hút đầy yêu thương kia thì môi bắt đầu mấp máy.

“Y nhi!” Tang Trọng Dương cũng mặc một bộ đồ trắng buộc bằng thắt lưng tơ tằm đen trắng. Một thân tơ lụa trắng như tuyết, ánh mặt trời làm cho thân hình thon dài cao ngất của hắn trải dài xuống tảng đá trên đường, khuôn mặt tuấn dật kia… giờ phút này lại khiến Tần Lạc Y cảm thấy đau lòng và thương tiếc vô cùng.

Hắn chậm rãi đi về phía Tần Lạc Y cho đến khi thân hình cao lớn che phủ nàng lại.

Nước mắt lần nữa tràn ngập hai mắt Tần Lạc Y, nàng kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt: “Tang đại ca, là huynh? Là huynh thật sao?”

Lời của nàng còn chưa nói xong thì cổ họng đã nghẹn lại.

Bàn tay của Tang Trọng Dương nhẹ nhàng kéo bả vai của Tần Lạc Y, giọng nói cũng mang theo vài phần nghẹn ngào: “Là ta, Y nhi, là Tang đại ca.”

“Tang đại ca, ta còn nghĩ cả đời này sẽ không được gặp lại huynh nữa.” Tần Lạc Y thút thít nói.

Ngón tay thon dài khẽ lướt nhẹ qua những giọt nước mắt trên mặt nàng: “Nha đầu ngốc, đừng khóc nữa, dù Tang đại ca có đi đến đâu thì trái tim cũng đều ở bên muội!”

Tần Lạc Y cắn môi, lén nhìn vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh tuấn của Tang Trọng Dương, trái tim không hiểu sao lại thấy đau đớn.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang đến hương thơm hoa đào xa xa, thậm chí vài phiến hoa đào còn bay vào trong Túy Vong Lâu.

“Ai da! Khách quan, rượu ngon thượng đẳng, đồ ăn ngon đến đây!”

Giọng the thé của tiểu nhị vang lên, lật đật chạy lui giữa khách quan, lộ ra vẻ vô cùng thành thạo.

Mặc dù tửu lâu chỉ rộng khoảng hơn ba trăm thước vuông, toàn bộ bàn ở đây có tăng thêm cũng hơn sáu mươi bộ, nhưng vào giờ cơm, trong tửu lâu này ngồi không sót một chỗ. Khách nhân nâng cốc nói những lời vui vẻ vang vọng khắp cả sảnh đường, tám, chín phòng ngươi tới ta đi, người quản lý thì khua khua bàn tính để tính toán, còn có nụ cười toe toét của chưởng quầy, tạo thành một bức tranh phong cảnh phồn thịnh hào hứng, rất náo nhiệt.

Bên trong chỗ ngồi tao nhã thượng đẳng trên lầu ba chính là  chỗ tốt nhất trong toàn bộ tửu lâu, từ lan can có thể nhìn ra phong cảnh bên ngoài, lúc này Tang Trọng Dương đang ngồi cùng Tần Lạc Y ở đó.

Tiểu nhị bưng hai bầu rượu đến trước mặt hai người.

“Hai vị, trong điếm chúng tôi không chỉ có rượu vang danh thiên hạ, đầu bếp của chúng tôi còn có vài món gia truyền đặc biệt, cũng khiến người từng ăn  khen không ngớt miệng, nhị vị nếu như có gì cần yêu cầu cứ dặn dò tiểu nhân.”

Mặc dù quan lại quyền quý, hào kiệt giang hồ xuất hiện trong tửu lâu này không ít, nhưng tiểu nhị vẫn có thể cảm giác được có hai người lai lịch bất phàm ở bàn này, cho nên hắn không ngừng xun xoe nịnh bợ.

Tang Trọng Dương nhìn tiểu nhị một chút: “Tiểu nhị, đặt rượu và thức ăn xuống rồi lui ra đi!”

“Vâng, vâng, nhị vị cứ chậm rãi dùng!” Tiểu nhị thức thời lập tức lui xuống.

Đây đúng là chỗ yên tĩnh nhất toàn bộ tửu điếm, rất thích hợp cho những người xa cách trùng phùng tâm sự.

“Tang đại ca, không phải huynh đã đến Trung Nguyên rồi sao? Vì sao lại trở về đây?” Khóe mắt Tần Lạc Y hồng hồng, khẽ giọng hỏi.

Tang Trọng Dương uống một ngụm rượu, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào dung mạo Tần Lạc Y, hắn không đáp lại câu hỏi của nàng, chỉ có chút đăm chiêu hỏi thăm: “Y nhi… bây giờ muội có vui vẻ không?”

Tần Lạc Y nghe xong cảm thấy đau khổ bội phần, nàng nhẹ giọng đáp: “Tang đại ca, ta biết huynh quan tâm tới ta, Y nhi cũng biết huynh và cha nuôi…”

Hàm răng tinh tế của nàng khẽ cắn chặt môi, thật ra mãi cho đến bây giờ nàng vẫn không quên được mọi việc phát sinh ở Túy Vãn Đình, thậm chí cũng không quên được bộ dạng cha nuôi trước khi chết.

Tang Trọng Dương than nhẹ một tiếng, trong mắt cũng lộ vẻ bi thương: “Y nhi, thật ra tất cả mọi việc cũng do ông trời  định sẵn, muội cũng không cần tự trách mình, chỉ cần Y nhi có thể vui vẻ hạnh phúc là được rồi.”

Tần Lạc Y ôn nhu nhìn Tang Trọng Dương: “Tang đại ca, hắn… đối xử với Y nhi thực sự rất tốt!”

Nàng không dám nói thêm gì nữa, dù sao Da Luật Ngạn Thác cũng là cái đinh trong mắt cha con nhà họ Tang.

“Y nhi, chuyện Da Luật Ngạn Thác vì cứu muội mà suýt mất đi tính mạng trên chiến trường,  Tang đại ca đã nghe nói, hắn thật lòng với muội, Tang đại ca đương nhiên phục! Nhưng Y nhi, muội thực sự muốn gả cho người này sao? Thực sự quyết định gả vào gia tộc Da Luật hoàng thất sao?”

Giọng của Tang Trọng Dương tuy rằng rất nhẹ, nhưng cũng thể hiện sự  lo lắng rõ ràng.

Tần Lạc Y ngẩng đầu nói với Tang Trọng Dương: “Tang đại ca, đối với Y nhi mà nói, Da Luật Ngạn Thác chính là Da Luật Ngạn Thác, Y nhi cũng không xem trọng quan hệ giữa hắn và Da Luật hoàng thất .”

Nàng không muốn Tang đại ca cho rằng mình là một người con gái ham muốn vinh hoa.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

13 COMMENTS

  1. Cái tên này phá đám cũng quá thể đáng!!!
    Mẹ nó sắp đến ngày cưới rồi tự nhiên nhảy ra hỏi muội sống vui vẻ k… Ý gì? K vui mà ngta còn sống r quần áo trắng tinh đứng trc mặt ông à? Thỉnh thoảng có nhiều nam phụ cũng thiếu não dã man! Chương sau chắc lại nói mấy cái lời thề gì gì đánh động tâm lý xong đc bà nữ chính nghĩ đông nghĩ tây, ba cái linh tinh vớ vẩn rồi để ông Thác biết ông giết ng lại trách ông ý….
    Ôi cuộc đời……. -xc

  2. Cái tên này đúng là vật cản đường của thác ca mà. Tên này gần tới ngày cưới của y tỉ rồi mà cứ pháp đám hoài. Sao lo về trung nguyên đi chứ . Ở lại lm kì đà cản muỗi -zn -zs -zv