Kẻ Hai Mặt – Chương 61

42
1782

Chương 61

Editor: Violet

Beta: Mạc Y Phi

Trong phòng học, Lâm Tẫn Nhiễm gọi một bé trai đến trả lời câu hỏi.

“Nếu như bạn của em bị nghẹn đồ ăn, không nói thành tiếng được thì phải làm sao?”

Bé trai nghiêm túc nhớ lại, “Đứng phía sau bạn ấy, vòng hai tay qua phần bụng. Sau đó…”

Lâm Tẫn Nhiễm chống cằm đứng trên bục giảng nhìn cậu bé, thấy một lúc lâu cậu vẫn không trả lời được liền nói, “Sau đó nắm một tay lại, dùng ngón tay cái liên tục ấn vào vùng giữa bụng và rốn.”

“À đúng rồi, em nhớ ra rồi, sau đó đặt tay còn lại lên tay nắm đấm, dùng sức giữ chặt người bị nghẹn và thốc họ lên theo hướng về phía sau.”

Lâm Tẫn Nhiễm bày ra bộ dạng trẻ nhỏ dễ dạy, “Ừ, đúng vậy, Tiểu Chí rất thông minh, nhớ nhanh lắm.”

Bé trai được khen ngợi nên hơi xấu hổ cười cười.

Lúc này, một học sinh khác giơ tay, “Cô giáo ơi, nếu chìm trong nước thì làm sao?”

“Nếu chìm dưới nước…”

“Rầm!” Cô còn chưa dứt lời, cái bình nhỏ dưới lớp đang ở trên bàn đột nhiên rơi xuống đất.”

Lâm Tẫn Nhiễm ngẩn người, “Ai làm đổ bình vậy?”

“Cô ơi, là phòng rung sao?” Không biết đứa bé nào líu ríu nói.

“Là động đất!”

“Loảng xoảng!” Học sinh vốn đang ngồi trên ghế đột nhiên vội vàng chui xuống gầm bàn, “Là động đất, đúng rồi! Chính là động đất!”

Trong phòng học rất sáng, gương mặt Lâm Tẫn Nhiễm trở nên trắng bệch trong nháy mắt.

Vân Nam ở lục địa Á – Âu, đây là chỗ giao nhau của Ấn Độ và Thái Bình Dương, nơi này có nạn động đất ngầm, cho nên học sinh ở đây cũng được dạy về động đất, lúc này chỉ rung nhẹ mọi người đã lập tức chui xuống dưới bàn.

Trái tim lâm Tẫn Nhiễm như bị bóp nghẹt, lập tức nhớ lại trận động đất kia, nhưng cô lập tức nhận ra lúc này không phải là lúc nhớ lại chuyện cũ, cô bắt bản thân phải tỉnh táo, hét lớn, “Nhanh lên, xuống tầng ngay lập tức! Tất cả mau ra bên ngoài!”

Lâm Tẫn Nhiễm nghe thấy bên ngoài có tiếng chạy bộ và những tiếng ồn ào, cô biết rõ những người khác đều cảm nhận được sự rung chuyển nên đang chạy ra ngoài.

Nghe thấy giọng nói của cô, cuối cùng mọi người lần lượt chạy từ gầm bàn ra phía bên ngoài cửa.

“Choang!” Không biết lại có vật gì rơi xuống đất, Lâm Tẫn Nhiễm không quay đầu lại, cô nghiêm túc nhìn một đám trẻ con chạy xuống tầng, mãi đến khi thấy đứa bé cuối cùng đi xuống cô mới vội vàng chạy theo.

Bên ngoài tầng dạy học là những tiếng khóc, mấy đứa nhóc ở đây vẫn còn nhỏ, đều chưa cảm nhận được sự rung chuyển mạnh mẽ như vậy, bây giờ cả đám trẻ bị dọa sợ hết hồn.

“Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn?! Cô giáo ơi, em gái em đâu rồi?!” Tiểu Đồng chạy ra từ phòng học của mình ra, động đất vừa xuất hiện là cô bé đã nghĩ tới em gái Mẫn Mẫn của mình đầu tiên.

Gương mặt cô giáo Tiểu Nghiêm hôm nay dạy lớp Mẫn Mẫn liền biến sắc, “Vừa nãy Mẫn Mẫn nói muốn đi vệ sinh, sau đó chưa quay về, cô không thấy con bé, không phải nó vẫn ở trong chứ…”

Tiểu Đồng giật mình, “Mẫn Mẫn còn ở bên trong sao? Để em đi tìm em ấy!”

Nói xong, Tiểu Đồng chạy vào bên trong dãy phòng học.

Lúc này tất cả mọi người đã ra hết, bọn họ chuẩn bị di chuyển đến chỗ an toàn, nhưng mà lúc này có một cô bé mười tuổi lại chạy ngược vào bên trong.

“Tiểu Đồng! Đừng vào đó!” Tiểu Đồng chạy qua người Lâm Tẫn Nhiễm, Lâm Tẫn Nhiễm không kịp giữ cô bé lại, chỉ nghe cô bé chạy ngang qua nói, “Em gái em ở bên trong.”

Trái tim cô như bị bóp chặt lại, em gái…

Con bé ngốc, không muốn sống nữa rồi à?

Trên đường đi đến Chu Chính Hiến cũng cảm nhận được sự rung chuyển.

“Rầm rầm rầm! Choang!” Khắp nơi là tiếng đồ vật rơi xuống đất vỡ, tình huống này quá quen thuộc. Mặt anh trắng nhợt, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu anh là, cô đang ở đâu, cô có sao không?

Chu Chính Hiến chạy tới trường học, đẩy hết đám người kia mới vào trong được, nhưng mà ngay lúc này, anh nghe được tiếng trẻ em và tiếng những giáo viên gọi tên cô, đúng lúc đó, anh cũng thấy được bóng dáng Lâm Tẫn Nhiễm lao vào phòng học.

Tro bụi mù mịt, xung quanh là những tiếng đổ vỡ làm người khác sợ hãi.

“Mẫn Mẫn!” Tiểu Đồng chạy đến cạnh vệ sinh, trong lòng nóng như lửa đốt, “Mẫn Mẫn, em ở đâu?!”

“Chị ơi…” Giọng nói run rẩy phát ra từ dưới bồn rửa mặt, Lâm Tẫn Nhiễm chạy đằng sau, trong lòng liền vui vẻ, “Tiểu Đồng, em gái em ở đây!”

Nói xong, cô ôm cô bé đang sợ hãi từ phía dưới bồn rửa tay ra ngoài, “Mẫn Mẫn đừng sợ… Tiểu Đồng, theo chị ra ngoài!”

“A!”

Mấy người họ không chậm giây phút nào, hai nhỏ một lớn vội vàng chạy ra ngoài…

“Rầm rầm.”

Một tiếng vang rất lớn, tầng ba hơi rung chuyển, cuối cùng sập xuống.

Tro bụi bay khắp nơi, những tiếng kêu sợ hãi vang lên, lúc này mọi thứ rung chuyển mạnh mẽ, trước mắt là trường học, xa xa là nhà cửa… Gần như sụp đổ toàn bộ, thị trấn nhỏ ấm áp không ai biết tên này trong phút chốc trở thành một đống hoang tàn.

“Tất cả mọi người đi ra khỏi đây! Trường học ở trên núi, bất cứ lúc nào cũng xảy ra nguy hiểm!”

“Trường học, hiệu trưởng à, có trẻ em ở bên trong.” Cô Tiểu Nghiêm nói với giọng run rẩy, “Còn có bác sĩ Lâm, vừa rồi Chu tiên sinh cũng chạy vào trong, hiệu trưởng…”

Gương mặt hiệu trưởng chưa bao giờ nghiêm túc như lúc này, ông thở gấp quay đầu nhìn lại, cuối cùng cũng cắn răng nói, “Một đám trẻ ở đây không thể không quản được! Trước tiên đưa đến chỗ an toàn đã!”

Cô tiểu Nghiên lập tức nghẹn ngào.

“Nhường đường một chút! Này, ông nói Lâm Tẫn Nhiễm ở đây, chị ấy đâu?!” Hai người thanh niên đầy tro bụi cách đó không xa chạy đến, bọn họ vội vàng chạy đến trường học, sau khi chứng kiến lúc trường sụp đổ, hai người đều cứng đờ.

Ngô Quý Đồng kinh ngạc nhìn về phía trước, “Chỗ này cũng sụp đổ… Chị ấy đâu rồi?”

“Cậu còn hỏi tôi, không phải việc tôi đang làm sao?!” Chu Duy Ân nắm chặt cổ áo Ngô Quý Đồng, hôm nay anh ta đến đây tìm Lâm Tẫn Nhiễm mà.

Ngô Quý Đồng hất tay anh ta, kéo anh ta đến bên cạnh một bạn nhỏ hỏi, “Bác sĩ Lâm đâu, bác sĩ Lâm đâu rồi? Có thấy không?”

Bạn nhỏ sợ đến nỗi choáng váng, nó kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ngô Quý Đồng, “Bác sĩ Lâm bị giữ lại bên trong đó rồi.”

“… Không thể nào.”

Không chỉ Ngô Quý Đồng không tin, ngay cả Chu Duy Ân cũng không dám tin.

“Nói láo! Cô ấy có bao giờ ngu xuẩn như vậy đâu, động đất mà không biết chạy thoát sao?!” Mặc dù miệng nói như vậy nhưng anh ta vẫn điên cuồng chạy vào bên trong. Nhưng chỗ này đã là một mớ hỗn độn, không thấy tung tích của Lâm Tẫn Nhiễm đâu.

Bên ngoài xảy ra biến cố nghiêng trời lệch đất mà lúc này trong căn phòng đã sụp đổ, Lâm Tẫn Nhiễm vừa che chở Mẫn Mẫn, vừa che chở Tiểu Đồng, tự mình cảm nhận được sự sợ hãi của người bên cạnh.

“Anh đến đây làm gì, anh điên rồi à?!” Câu đầu tiên Lâm Tẫn Nhiễm mở miệng ra nói mang theo sự run rẩy, những lời vừa rồi không phải nói với hai đứa bé, mà là nói với người đàn ông dùng cơ thể mình bảo vệ cho bọn họ.

Vừa rồi lúc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột nhiên lao đến ôm chặt lấy ba người, cũng bởi vì vậy mà bọn cô không bị mảng bê tông đập trúng.

“Anh còn chưa hỏi đột nhiên em chạy vào làm gì, không muốn sống nữa à?” Giọng nói nặng nề của Chu Chính Hiến vang vọng bên tai cô, có trời mới biết anh cảm thấy như thế nào khi thấy cô chạy vào trong này.

“Em đến để bảo vệ mấy đứa bé.” Lâm Tẫn Nhiễm tự nhận mình không phải người tốt, nhưng mấy ngày nay tiếp xúc với nhau, cô không thể không quan tâm đến hai đứa bé này.

Thấy Tiểu Đồng vì tìm em gái mà dũng cảm chạy vào, cô nghĩ tới mình đã từng như thế, giờ phút ấy, cô chỉ có suy nghĩ phải đưa hai đứa bé này ra ngoài.

“Em bảo vệ mấy đứa bé,” Chu Chính Hiến dừng một chút, “Cho nên anh phải tới để bảo vệ em.”

Lâm Tẫn Nhiễm chua xót vô cùng, líu ríu nói, “Có phải anh ngốc rồi hay không?”

“Nhiễm Nhiễm, trong trận động lúc trước anh đã để lạc mất em, lúc này đây, em cảm thấy anh sẽ trơ mắt nhìn sao?” Chu Chính Hiến cúi đầu, dịu dàng nói, “Đừng sợ, chúng ta sẽ không sao đâu.”

“Chị ơi, em sợ.” Mặt Mẫn Mẫn đầy bụi bẩn, Tiểu Đồng đưa tay lau giúp con bé, nhưng mà càng lau lại càng bẩn hơn, “Đừng, đừng sợ, chị ở đây.”

Tiểu Đồng cũng chỉ là cô bé mười hai, mười ba tuồi, Lâm Tẫn Nhiễm biết cô bé cũng rất sợ hãi, nhưng lúc này cô bé vẫn kiềm chế không khóc, ngược lại còn dỗ dành Mẫn Mẫn.

Hốc mắt cô dần đỏ lên, cô thấy được bản thân của nhiều năm trước trên người Tiểu Đồng. Khi đó, cô ngồi xuống đống đổ nát, khẽ nói với Nhuế Nhuế, sẽ có người đến cứu chúng ta, chúng ta sẽ không sao đâu…

“Nhiễm Nhiễm.” Chu Chính Hiến đưa tay ôm cô, “Ngồi xuống trước đi, chúng ta cần giữ sức.”

Anh biết rõ cô đang run rẩy, cô rõ ràng đã khủng hoảng tới cực điểm nhưng không để lộ ra dù chỉ một chút.

“Đừng sợ, anh ở đây.” Chu Chính Hiến nhíu mày, “Tin anh, chúng ta sẽ ổn thôi, được không nào?”

Lâm Tẫn Nhiễm “Ừm” một tiếng, kéo hai đứa bé ngồi xuống, “Tiểu Đồng, Mẫn Mẫn, đợi lát nữa sẽ có người đến cứu chúng ta, hai đứa đừng lo lắng.”

Dứt lời, cô ngước mắt lên nhìn anh, “Anh cũng ngồi xuống đi.”

Gương mặt Chu Chính Hiến mất tự nhiên trong nháy mắt, sắc mặt Lâm Tẫn Nhiễm lập tức trầm xuống, “Anh làm sao vậy?”

“Không sao cả.” Không gian nhỏ hẹp, Chu Chính Hiến trực tiếp ngồi xuống đối diện ba người, “Yên tâm, kêu thử xem, bên ngoài nhất định có người.”

“Anh bị thương.” Vừa rồi lúc anh che chở cho bọn họ, cô nghe thấy tiếng kêu đau đớn ngắn ngủi của anh, bây giờ nhìn sắc mặt anh, cô không nghi ngờ thì không được.

“Không sao cả, bị cái gì rơi trúng thôi.” Chu Chính Hiến khẽ nói.

“Để em xem nào.” Lâm Tẫn Nhiễm nói xong thì muốn đứng lên kiểm tra.

Chu Chính Hiến đè vài cô lại, “Bây giờ cũng không thể nhìn được, huống hồ anh thật sự không sao, điều chúng ta cần phải làm bây giờ là ra ngoài.”

Cuối cùng, Chu Chính Hiến lại nói, “Nhiễm Nhiễm, em đừng sợ.”

Không sợ?

Được, không sợ.

Lâm Tẫn Nhiễm nhắm mắt, ngược lại nhìn về hai bạn nhỏ, “Chúng ta cùng kêu nhé, để cho người khác biết chúng ta ở đây.”

Tiểu Đồng liên tục gật đầu, “Giọng em lớn lắm!”

“Ừm, chúng ta cùng cố gắng.”

—————————

Đã ba tiếng trôi qua, Chu Duy Ân và Ngô Quý Đồng vừa nghe được giọng của bọn họ liền gọi người đến giúp đỡ.

Tuy vị trí của Lâm Tẫn Nhiễm ở tầng dưới cùng, nhưng may mà lúc ấy bọn họ ở phía bên trái dãy phòng học, mà phòng học lại nghiêng về phía bên phải, cho nên mọi người đã nhanh chóng xác định được một vị trí có thể mở ra, từ khe hở này, Chu Duy Ân có thể nghe rõ tiếng của bọn họ hơn.

“Lâm Tẫn Nhiễm, cô không sao chứ?! Này! Có nghe được giọng tôi không?”

<<< Chương trước

Chương sau >>>


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

42
BÌNH LUẬN NÀO

39 Chủ đề bình luận
3 Chủ đề trả lời
0 Theo dõi
 
Những bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận hot nhất
29 Số lượng chị em bạn dì thiện lành đã bình luận
Xanhanh.ppĐoàn NhưLan tranVanmiu Những người chị em bạn dì thiện lành bình luận gần đây
  Đăng ký  
Mới hơn Cũ hơn Được bình chọn nhiều nhất
Thông báo về
Cold blood
Member
Cold blood
Đang ngủ

-lhc96

Châu Nguyễn Ngọc
Member
Châu Nguyễn Ngọc
Đang ngủ

-lhc54 -lhc87

agaisuchi
Member
Ngôi sao mới
agaisuchi
Đang ngủ

Hi -lhc91

Cold blood
Member
Cold blood
Đang ngủ

Đoán đúng rồi kìa. hihi. Hóng chương sau quá. -lhc74

Quynh
Member
Quynh
Đang ngủ

Tôi đoán trúng quá mà. Mong là CCH k sao cả. ????

ltloychen
Member
ltloychen
Đang ngủ

Chính là động đấy => đất

Chương ngắn quá :((( hi vọng không sao

bAchKimkhAnh
Member
bAchKimkhAnh
Đang ngủ

Trời, còn lặp lại quá khứ nữa, nhưng lần này CCH đã ở đây

bAchKimkhAnh
Member
bAchKimkhAnh
Đang ngủ

Chắc CCH không sao, người vốn bệnh tật giờ lại bị sao nữa thì.. -lhc98 -lhc98

NgoBaoChau
Member
NgoBaoChau
Đang ngủ

-lhc156

lananhnguyen
Member
lananhnguyen
Đang ngủ

Chac khac sao dau, HE ma, ng tot se dc phuc lon -lhc74

Hoàng Y
Member
Hoàng Y
Đang ngủ

“Khi đó, cô ngồi xuống đống đổ nát, khẽ nói với Nhuế Nhuế, sẽ có người đến cứu chúng ta, chung ta sẽ không sao đâu…” —> “chúng ta”

Hoàng Y
Member
Hoàng Y
Đang ngủ

-lhc78 Thiên tai dữ dội quá, Tiểu Đồng dũng cảm quá -lhc90

huongsoc
Member
huongsoc
Đang ngủ

mấy người này lại một làn nữa phải đối mặt với sự thật tàn khốc , trận động đất này tuy không thê thảm bằng lần đấy nhưng cũng đủ làm chấn động mọi người rồi. Qua sự việc lần này, cặp đôi sẽ càng cần có nhau hơn. Thanks

Lily Nguyen
Member
Lily Nguyen
Đang ngủ

-lhc170 anh bị thương là chắc rồi. Mà k biết có nặng hay hok thôi.

yunakoht
Member
yunakoht
Đang ngủ

liệu CCH có sao ko

Quỳnh Như
Member
Quỳnh Như
Đang ngủ

Lại động đất, CCH chắc không bị gì đâu nhỉ

Thuybich
Member
Thuybich
Đang ngủ

Lan này anh ko de lac mâ’t em ?

Sam thích ăn dưa hấu
Member
Ngôi sao mới
Sam thích ăn dưa hấu
Đang ngủ

thương quá -lhc9

nien bach ngan
Member
nien bach ngan
Đang ngủ

-lhc37 -lhc167

Minh Khanh
Member
Minh Khanh
Đang ngủ

Hai người này trải qua 2 trận động đất cùng nhau luôn chứ nên nhất định sẽ hạnh phúc bên nhau thôi, anh Chu vốn k dc khỏe mà lại bị thương nữa rồi

UyenDao
Member
UyenDao
Đang ngủ

Buồn quá -lhc150

Thao121094
Member
Thao121094
Đang ngủ

Lại động đất nữa ???

Tam Nhu
Member
Tam Nhu
Đang ngủ

Đọc chương này lại rưng rưng nước mắt -lhc43

U_lover
Member
U_lover
Đang ngủ

cầu phúc cho CCH

Truong Mylien
Member
Truong Mylien
Đang ngủ

Trận động đất này rồi sẽ tai qua nạn khỏi, sẽ lấy đi chấp niệm trong lòng Nhiễm Nhiễm… Mong là thế.

H
Member
H
Đang ngủ

em bảo vệ bọn nhỏ còn anh bảo vệ em smile

H
Member
H
Đang ngủ

sau vụ này chắc tẫn nhiễm yêu anh chu k dứt ra được rồi =))

H
Member
H
Đang ngủ

đây cũng có lẽ là 1 chút gì đó cho vụ động đất tứ xuyên ??/

Vanmiu
Member
Vanmiu
Đang ngủ

Toi nghiep Nhiem Nhiem qua khi nho lai qua khu tung trai qua

Vanmiu
Member
Vanmiu
Đang ngủ

-lhc9 -lhc9

Lan tran
Member
Lan tran
Đang ngủ

Lại một lần nữa xảy ra động đất, lần này chị em Tiểu Đồng may mắn hơn chị em Chu Nhiên, hai bé được CCH và NN giúp đỡ nên vượt qua được

Lan tran
Member
Lan tran
Đang ngủ

Còn NN, bản thân cô một lần nữa phải đối mặt với chuyện bị kẹt lại trong đống đổ nát, tuy sợ hãi khủng hoảng, nhưng lần này cô không phải ở một mình nữa. Có CCH ở bên cạnh bảo vệ cho cô rồi, như lời anh đã nói :

Lan tran
Member
Lan tran
Đang ngủ

” Em bảo vệ mấy đứa bé, cho nên anh phải tới để bảo vệ cho em ”
” Nhiễm Nhiễm, trong trận động đất lúc trước anh đã để lạc mất em, lúc này đây, em cảm thấy anh sẽ trơ mắt nhìn sao?”

Lan tran
Member
Lan tran
Đang ngủ

” Đừng sợ, anh ở đây ”
” Tin anh, chúng ta sẽ ổn thôi, được không nào? ”
Dù đang bị thương nhưng anh vẫn luôn an ủi, động viên cho cô đỡ sợ hãi. Chỉ không biết vết thương sau lưng của anh có nặng không?

Lan tran
Member
Lan tran
Đang ngủ

Không ngờ cả CDÂ cũng theo đến đây nữa, trải qua lần này cậu ta hẳn là cam tâm buông tay NN rồi

Đoàn Như
Member
Đoàn Như
Đang ngủ

Haozz, mong là hữu kinh vô hiểm a, anh chị vất vả gòi

anh.pp
Member
anh.pp
Đang ngủ

Trời lại động đất nữa hả, xem chừng là CCH bị thương không nhẹ đâu, chắc là chờ ra đc bên ngoài an toàn rồi là gục luôn á -lhc109

Xanh
Member
Xanh
Đang ngủ

“Em bảo vệ mấy đứa bé,” Chu Chính Hiến dừng một chút, “Cho nên anh phải tới để bảo vệ em.” -lhc9

Xanh
Member
Xanh
Đang ngủ

tác giả nỡ lòng nào lại để bọn họ gặp động đất thêm lần nữa. :((