Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 9 + 10

36
462

Chương 9: Mặt mũi có đủ lớn?

Người dịch: Ly Tâm

Phượng Cửu Ca thuận lợi đi một mạch lên đỉnh núi, nhìn thấy đèn đuốc trên đỉnh sáng rực như đang mòn mỏi chờ nàng về.

Chẳng lẽ tin tức của lão gia tử lại linh hoạt như vậy, đã biết đến chuyện tốt mà nàng gây ra rồi sao?

Hành lang hai bên đi từ cửa lớn đến sảnh chính đều lát đá cẩm thạch, ở đó có nhiều kẻ mặc áo đen đang đứng rất nghiêm trang. Chỉ là bầu không khí lại nghiêm túc một cách khác thường.

Phượng Cửu Ca vừa thấy cái tình hình “không được đúng cho lắm” này, lập tức muốn quay đầu bỏ chạy, chẳng ai ngờ tới lại có kẻ não ngắn mắt tinh nào đó, thét lên một tiếng chói tai “Cửu tiểu thư”, ngay sau đó đã thu hút sự chú ý của đám người áo đen đang đứng ngay ngắn chỉnh tề, bọn họ đồng loạt cúi người chín mươi độ, chào nàng: “Cửu tiểu thư!”

Chào! Chào cái đầu bọn ngươi!

Lúc này có muốn chuồn cũng chuồn không được rồi, Phượng Cửu Ca khôi phục vẻ mặt, bình tĩnh tiến vào đại sảnh.

Ngồi trên vị trí chủ tọa trong đại sảnh là một cụ ông râu tóc bạc phơ nhưng lại hết sức linh lợi khỏe mạnh… đó chính là Phượng Chấn, đương gia gia chủ của Phượng gia Tây Tĩnh, cũng chính là ông nội của Phượng Cửu Ca, chỉ là nàng quen gọi ông là lão gia tử hơn.

Ngồi bên cạnh ở chỗ của khách là một người đàn ông cường tráng khoảng bốn đến năm mươi tuổi, lúc này đang nói chuyện cười đùa với lão gia tử, có vẻ rất vui vẻ.

Bốn vị bá bá cũng tham gia, lão cha tuy rằng đang ở bên cạnh với một bộ dạng bất cần đời, nhưng lại hiếm khi thấy không nhân cơ hội mà chuồn đi.

“Xem ra người đến hôm nay mặt mũi cũng đủ lớn, lại có thể khiến Phượng gia phải cử cả nhà ra tiếp đón thế này.”

Phượng Cửu Ca nhỏ giọng lầm bầm một câu, lại không ngờ rằng vị nam tử cường tráng kia bỗng dưng quay đầu lại, nhìn thẳng vào nàng, bật cười sảng khoáng: “Có thể không phải do mặt mũi ta lớn đâu, mà là do mặt mũi của đứa cháu gái này lớn đó!”

Cháu gái?

Tên nam nhân này là thân thích từ đâu chui ra vậy?

Khoảng cách xa như vậy, giọng nhỏ như vậy, hoàn cảnh xung quanh lại ầm ĩ đến như vậy, thế mà hắn lại có thể biết được người ta đang nói gì, xem ra thực lực người này không tệ.

Có điều câu “Không phải do mặt mũi ta lớn đâu, mà là do mặt mũi của đứa cháu gái này lớn” tại sao nghe xong đều khiến người ta có một loại cảm giác “Ha ha, lợi ích do ngươi đạt được. Là lợi ích của ngươi sao?”.

Vị nam tử đột nhiên lên tiếng, khiến cho ánh mắt tất cả mọi người trong nhà đều tập trung lên người Phượng Cửu Ca. Nàng hơi nhếch khóe miệng, thong thả ung dung bước qua, ngồi xuống bên cạnh lão cha Phượng Vân nhà mình.

“Ha ha, trong nhà thật đúng là náo nhiệt.”

Trễ như vậy còn không lo tắm rửa đi ngủ đi, cả đỉnh núi đều châm đèn, rất là hao tiền tốn bạc biết không?

Phượng Vân có chút hả hê liếc nhìn Phượng Cửu Ca một cái, chẳng nói lời nào, hàm ý sung sướng khẽ lướt qua mắt, thấp thoáng ý cười.

Phượng Cửu Ca bỗng nhiên cảm giác được đêm nay sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra.

Trời sinh mệnh nàng và Phượng Vân đã khắc nhau, nghe nói lúc vừa mới sinh ra đã tè ngay lên người Phượng Vân. Về sau dường như hai người trở thành oan gia, gặp mặt nhất định sẽ cãi vã đến long trời lỡ đất không thể ngăn cản được, hại những người xung quanh vừa nhìn thấy hai bọn họ ở cùng một chỗ thì vội nhanh chóng chuồn đi càng xa càng tốt.

Cái gì mà “Con gái là tình nhân kiếp trước của cha”?

Lúc nhìn thấy Phượng Cửu Ca bình tĩnh phá hỏng bức tranh mà Phượng Vân yêu thích nhất, ông trừng mắt tức giận đến mức hai chân nhảy cẫng lên: “Mẹ nó nếu kiếp trước ta coi trọng nó thì ta sẽ chọc mù mắt mình.”

Mối bất hòa sâu đậm như vậy, dẫn đến việc mỗi khi Phượng Cửu Ca bị lão gia tử dạy dỗ, Phượng Vân đều luôn ở bên cạnh cười đắc ý.

Tình huống như ngày hôm nay, làm sao có thể khiến nàng an tâm được đây?

Vừa ngồi xuống, lão gia tử đã trừng mắt nhìn Phượng Cửu Ca: “Không có phép tắc, thấy có khách mà cũng không biết điều chào hỏi. Đây là Lăng nhị bá của cháu.”

______________________________

Chương 10: Các vị, cháu đã có nam nhân của mình rồi

Người dịch: Ly Tâm

Họ Lăng?

Đó không phải là Lăng gia Nam Dự sao?

Lão Nhị của Lăng gia, Lăng Nhượng, với một thân công phu nghe âm thanh đã biết được vị trí vang danh khắp vương triều Minh Nguyệt, chả trách vừa rồi thoáng cái có thể nghe thấy giọng nàng lẩm bẩm.

Phượng Cửu Ca gật đầu chào hỏi Lăng Nhượng: “Lăng nhị bá, nghe danh đã lâu.”

“Lăng nhị bá gì chứ? Đó là cách xưng hô của người ngoài, cháu cứ học theo tiểu tử Dực Nhi gọi ta Nhị bá là được rồi!” Lăng Nhượng nổi tiếng là không chú ý mấy chuyện vặt vãnh, hoàn toàn không coi nàng là người ngoài.

Phượng Cửu Ca nhíu mày nhìn chằm chằm vào vị nam nhân đang tự nói tự cười kia, cực kỳ khó hiểu.

Dực Nhi là tên nào vậy?

Phượng Vân bên cạnh giống như đoán được Phượng Cửu Ca đang nghĩ gì, ung dung lơ đãng nhỏ giọng giải đáp thắc mắc cho nàng: “Lăng Dực, tam thiếu gia của Lăng gia, vị hôn phu của con.”

Dường như cảm thấy ba chữ “vị hôn phu” còn chưa đủ kích thích Phượng Cửu Ca, Phượng Vân còn nhanh chóng tiếp thêm một câu: “Có điều lập tức sẽ trở thành phu quân con. Lăng nhị gia tự mình đến rước dâu, mặt mũi của con, khà khà, thật đúng là rất lớn.”

Mười ngón tay Phượng Cửu Ca nắm chặt thành quyền, nét mặt gợn sóng nhưng không thay đổi.

Nếu làm mất mặt Lăng gia, náo loạn với Phượng Vân, ném sạch thể diện của Phượng gia đi, thì lão gia tử sẽ lột da nàng mất. Phượng Vân kia không rõ tâm tư người khác, nhưng nàng thì rất rõ.

Chỉ là, Lăng Dực? Vị hôn phu?

Được, được lắm, tại sao nàng lại không được biết có cái chuyện cưới xin này chứ?

“Aizz, chớp mắt đã lớn nhanh như vậy rồi. Nhớ lại lúc trước khi Phượng Vân lão đệ mang theo Tiểu Cửu đến thành Mạnh Lệnh, chỉ là một đứa bé mới sinh mấy tháng tuổi. Lão Tứ còn theo Phượng Vân lão đệ đánh cược, để cho Dực Nhi ba tuổi chạy bộ thi với Tiểu Cửu, ai thắng sẽ gả cho người đó. Lòng dạ đó, rõ ràng nhất định muốn Tiểu Cửu phải làm con dâu hắn. Hôm nay xem ra cũng may mà lão Tứ đã dự tính trước, nếu không tiểu nữ bé bỏng xinh đẹp này, có thể đã là của nhà người khác rồi!”

Con người Lăng Nhượng rất thẳng thắn, trực tiếp bán đứng Phượng Vân.

“Lão Ngũ này cũng thật là…”

“Không chừng từ lâu Ngũ đệ đã nghĩ tới ngày hôm nay, cho nên lúc đó mới đồng ý vụ cá cược hoang đường như vậy.”

“Nói đúng lắm, nói đúng lắm.”

Lão gia tử và bốn vị bá bá cười sảng khoái, chỉ còn một mình Phượng Vân với khuôn mặt đau khổ cười gượng hai tiếng “ha ha”, sau đó bày ra vẻ mặt thức tỉnh: “Đúng rồi, Doanh Doanh kêu ta đưa nàng ấy đi ăn khuya, mọi người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục…”

Ngũ gia Phượng gia đứng dậy cáo từ rồi đi tìm nương tử nhà mình cầu phù hộ che chở.

Đúng rồi, còn phải nhanh chóng di dời đám bảo bối mà ông khổ cực lắm mới thu thập được, miễn để con nhóc kia tức giận phá hết toàn bộ không còn mảnh nào, ngay cả một chút vụn nhỏ cũng không lưu lại.

Phượng Chấn nhìn Phượng Vân chạy như bay ra ngoài lại không để ý lắm, rõ ràng là tâm trạng đang rất tốt: “Ha ha, Tiểu Cửu có thể tìm được nơi chốn, đối với Phượng gia chúng ta mà nói, quả thực là chuyện cực kỳ tốt! Chuyện này chúng ta phải chuẩn bị cho thật tốt, chuẩn bị cho thật tốt!”

“Điều đó là tất nhiên rồi!”

Lăng Nhượng quơ quơ bàn tay lớn, rất ra dáng.

Phượng Cửu Ca ở một bên yên lặng nhìn mấy nam nhân thức khuya ở đây bàn bạc chuyện hôn sự của nàng, ngoại trừ cái miệng liên tục hoạt động không ngừng ra, thì không còn tìm ra được từ ngữ nào có thể mô tả bọn họ nữa.

Cháu chắt của Phượng gia tổng cộng có mười hai người, trừ đại tỷ đã gả cho người ta ra, ba vị ca ca và bảy vị tỷ tỷ của nàng đều còn độc thân, sao không lo chuyện hôn sự của bọn họ đi, mà lại vội lo gả nàng làm gì?

Nguyên nhân rất đơn giản, Phượng Cửu Ca dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được.

Phải trăm phương ngàn kế gả nàng vào Lăng gia, thứ nhất là tống được một tai họa như nàng đi, lấy lại một mảnh trời xanh êm dịu cho Phượng gia. Thứ hai, để một đứa tai họa như nàng mang đến chút tai vạ cho Lăng gia, coi như vì mục tiêu muốn thôn tính tứ đại gia tộc vĩ đại của Phượng gia mấy trăm năm qua mà góp một phần cống hiến.

Chủ ý này, suy nghĩ cũng khá lắm.

Phượng Cửu Ca nhìn mấy con người đang thảo luận chuyện sính lễ và đồ cưới kia, rất không nể mặt mà lên tiếng cắt đứt ảo tưởng của bọn họ: “Các vị, cháu đã có nam nhân của mình rồi.”


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

36 COMMENTS

  1. Phượng Vân lại giật giải người cha của năm rồi đấy. -zi -xt Mà sao đẻ lắm thế nhở. Chẳng dùng biện pháp gì à? Cứ đến lứa thì đẻ thế à? Vô kế hoạch quá

  2. thật ra truyện gả đi này cũng có lý do cả :) chứ k hẳn là do quá nghịch đâu :v mà chị nữ chính này hơi nghịch thật :v câu cuối nói luôn là bà đây k để yên cho mấy ng sắp đặt đâu :)

  3. nam chính chưa xuất hiện gét thật sự :(( kiểu xuất hiện chút để đương đầu với nữ chính bảo vệ nữ chính thì thấy vui hơn ~~ -lhc98 -lhc98 thoi k sao chị nữ chính cân cả thế giới rồi