Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 49 + 50

26
710

Chương 49: Ai là nương tử của ai?

Người dịch: Ly Tâm

Thính Phong hiên.

Ngọn đèn dầu tỏa rộng, sáng như ban ngày.

Phượng Cửu Ca và Vân Ngạo Thiên vừa tiến vào bên trong hiên đã nhìn thấy một vị phu nhân tóc vấn hình mây đứng ở trước cửa phòng ăn, thân hình cứ như dương liễu trước gió. Đôi lông mày dài nhỏ đen, hai lúm đồng tiền tươi như hoa, không được coi là sắc đẹp tuyệt trần, nhưng nếu nhìn thì cũng là thuộc loại “gái cưng nhà giàu”.

Bà đứng không được tự nhiên lắm, bên cạnh là một người đàn ông trung niên đang cẩn thận che chở cho vị phu nhân kia, ánh mắt lại thoáng lướt sang nơi khác, bày ra gương mặt thối, giống như không hy vọng hai người họ qua đây.

Người đàn ông đó không phải là Phượng Vân thì là ai? Mà vị phu nhân bên cạnh ông, tất nhiên là mẹ ruột Phượng Cửu Ca, Hạ Doanh Doanh rồi.

Phượng Cửu Ca thấy vậy khẽ cười một tiếng, ghé sát Vân Ngạo Thiên, nhỏ giọng nói với hắn: “Mẫu thân của ta có chứng bệnh về thần kinh, lát nữa có nói cái gì chàng chỉ cần phụ họa theo là được, đừng để tâm.”

Vân Ngạo Thiên có chút không hiểu ý của Phượng Cửu Ca, liền thấy nàng bước mấy bước qua đó, dìu Hạ Doanh Doanh lên vội dẫn bước vào trong phòng: “Mẫu thân à thân thể người yếu ớt, đứng bên ngoài coi chừng cảm lạnh.”

“Hừ, không phải là do lá gan của đứa nào đó lớn, thì cũng không có ra đâu.” Phượng Vân trừng mắt nhìn Phượng Cửu Ca một cái, làm khó để trút giận.

Tâm trạng Phượng Cửu Ca đang tốt, cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm chấp với Phượng Vân.

Nói về ngọn nguồn ân oán giữa hai người bọn họ thì chính là bởi vì Hạ Doanh Doanh mà ra.

Thân thể của Hạ Doanh Doanh nếu mà nói thì chính là do Lâm muội muội (1) đầu thai chuyển thế, phải gọi là thân thể ốm yếu. Lúc xưa mang thai Phượng Cửu Ca, Phượng Vân không đồng ý cho bà sinh đứa trẻ, kết quả là bà dùng cái chết để ép buộc, quyết tâm bảo vệ máu thịt của mình.

(1) Lâm muội muội: nhân vật Lâm Đại Ngọc- một trong bộ ba nhân vật chính trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng, ốm yếu từ khi sinh ra, thân thể mỏng manh

Phượng Vân không còn cách nào, chỉ có thể chú ý che chở cho thân thể Hạ Doanh Doanh, kết quả lúc bà sinh thì xảy ra chuyện, rơi vào hôn mê, sinh mạng hấp hối. Về sau dùng đan dược cực phẩm để duy trì tính mạng, nhưng lại xuất hiện bệnh về thần kinh, bất kể là phương pháp nào cũng không trị hết được.

Dược vật trân quý Phượng Cửu Ca vơ vét mấy năm nay nhiều vô số, nhưng cũng không có cái nào hiệu nghiệm. Chỉ có thể nhìn mẫu thân ruột mình, thỉnh thoảng tư duy không giống người thường mà thôi.

Chẳng hạn như bây giờ, Hạ Doanh Doanh đột nhiên giãy khỏi cánh tay Phượng Cửu Ca đang dìu bà, ngược lại lại chạy đến trước mặt Vân Ngạo Thiên, nắm lấy tay hắn: “Con dâu à, con phải cẩn thận chút. Thật không dễ dàng gì mới có tiểu bảo bảo, nhất thiết đừng để xảy ra sự cố gì.”

Nói xong còn quay lại trừng mắt oán trách Phượng Cửu Ca: “Con làm trượng phu mà cũng không chăm sóc tốt được cho nương tử, trong bụng nàng đang mang cốt nhục của con đấy, đây chính là lúc cần phải quan tâm.”

Phượng Cửu Ca nhìn khuôn mặt như đang kết một tầng băng sương của Vân Ngạo Thiên, nhịn cười liên tục vâng dạ đáp lời: “Mẫu thân dạy phải, con sẽ chăm sóc thật tốt cho nương tử.”

Nói xong còn ngẩng đầu, nhướng nhướng mày với Vân Ngạo Thiên: “Nương tử, sau này ta tuyệt đối sẽ đối đãi tốt với nàng.”

“Như thế là tốt, là tốt. Chúng ta đi vào ăn cơm thôi.” Hạ Doanh Doanh dịu dàng cười, Phượng Vân tranh thủ thời gian nháy mắt ra dấu với Phượng Cửu Ca, dìu Hạ Doanh Doanh tiến vào bên trong phòng ăn trước.

Vừa thấy Hạ Doanh Doanh tiến vào phòng, Phượng Cửu Ca lập tức không nhịn được nữa bắt đầu cười như điên, cười chảy cả nước mắt: “Haha, nương tử, sau này nàng phải sinh cho ta một thằng nhóc mập mạp nhé!”

Đỉnh đầu Vân Ngạo Thiên như có mây đen bao phủ, hơi thở tàn bạo tăng vọt. Đôi mày đậm sắc như kiếm nhíu chặt, đôi mắt đen tóe lửa, mạnh mẽ kinh người.

Phượng Cửu Ca vừa thấy khí thế dọa người của hắn, lập tức thu ngay ý cười, cố chịu đựng bày ra vẻ nghiêm túc: “Ta sinh cho chàng, ta sinh cho chàng không phải là được sao?”

Vân Ngạo Thiên ngẩn người, ánh mắt hơi trầm, cảm xúc trong mắt thoáng thay đổi, nhẹ nhàng nhả ra một chữ: “Được.”

Khí tức điên cuồng hồi nãy bỗng dưng biến mất, không thấy tăm hơi.

Phượng Cửu Ca khẽ cười, đưa tay nắm lấy tay Vân Ngạo Thiên: “Nếu đã là phu quân ta rồi, thì người thân của ta cũng chính là người thân của chàng. Bọn họ sẽ đối với chàng tốt như đối với ta, chàng cũng phải như vậy.”

Sắc mặt Vân Ngạo Thiên khẽ động, gật gật đầu: “Điều này là đương nhiên.”

Phượng Vân ở bên trong nhìn hai người đứng trước cửa hú hí tâm tình một lúc thì hơi không kiên nhẫn nổi: “Ta nói hai người các con, trời cũng sắp sáng luôn rồi, các con còn chưa ăn cơm tối đâu.”

______________________________

Chương 50: Thân thể đẫy đà, sinh đẻ tốt

Người dịch: Ly Tâm

Một nhà bốn miệng ngồi xung quanh bàn ăn, cũng gọi là hòa thuận vui vẻ.

“Con dâu à, vì bảo bảo, con ăn nhiều thêm chút đi.” Hạ Doanh Doanh cười dịu dàng, gắp chút rau bỏ vào trong bát của Vân Ngạo Thiên.

“Con dâu à, vì bảo bảo, con nhất định phải ăn nhiều thêm một chút.” Phượng Vân mặt cười nhưng lòng không cười, cái bộ dạng kia là cố tình hơn thua giống như đang tranh giành đồ chơi của một đứa bé chưa lớn. Ông đưa tay gắp một miếng thịt mỡ lớn đặt vào trong bát Vân Ngạo Thiên.

“Nương tử, vì nàng và bảo bảo, ta… ta vẫn phải chăm sóc nàng thật khỏe.” Trong lòng Phượng Cửu Ca đã muốn cười bò, nhưng ngoài mặt vẫn chỉ cười tủm tỉm, cầm lấy thìa múc vài thìa cháo tổ yến, đưa đến gần miệng Vân Ngạo Thiên, bộ dạng phải gọi là quan tâm chăm sóc cực kỳ.

Sắc mặt Vân Ngạo Thiên u ám nhìn nàng, bờ môi mỏng đầy kiên nghị mím chặt, không nói lời nào.

“Phu quân.” Nét mặt Phượng Cửu Ca cười hì hì, hạ giọng gọi Vân Ngạo Thiên một tiếng.

Vân Ngạo Thiên vẫn không nói gì, đưa tay lấy đôi đũa đặt trên bàn, gắp thức ăn trong bát bỏ vào bát Phượng Cửu Ca: “Nàng cũng ăn đi.”

Phượng Cửu Ca nhìn thấy động tác thành thạo thận trọng của hắn, trong lòng cũng không có lo lắng gì nữa, cười haha múc cháo tổ yến đưa vào miệng mình: “Ta quên mất, nương tử không thích ăn cháo tổ yến.”

Vân Ngạo Thiên này, thực ra học cái gì cũng nhanh.

Cơm tối nhà mình nên không bị gượng ép gì, cả một nhà ăn cơm rất vui vẻ thuận hòa, ngay cả Phượng Vân cũng không gây phiền phức gì với Phượng Cửu Ca và Vân Ngạo Thiên.

Hạ Doanh Doanh càng nhìn Vân Ngạo Thiên càng thấy hài lòng, đồ cưới hồi môn và đám tranh chữ bảo bối của Phượng Vân, cũng thuận tay lấy ra tặng hết cho Vân Ngạo Thiên.

“Mấy thứ này cũng không phải tặng không đâu. Con đó, thân thể đẫy đà, sinh đẻ tốt, sau này phải sinh cho ta tám mười đứa cháu nam cháu nữ, mỗi ngày đều xoay vòng quanh ta.”

Thân thể đẫy đà, sinh đẻ tốt?

Phượng Cửu Ca ở bên cạnh vội vàng thu dọn đống bảo bối mà Hạ Doanh Doanh tặng cho Vân Ngạo Thiên, cúi đầu nhịn cười muốn nội thương.

Vân Ngạo Thiên ngày thường là người lạnh nhạt lãnh khốc như vậy, nhưng giờ nét mặt cứ thay phiên chuyển từ đen sang trắng, từ trắng sang tím, từ tím sang xanh, từ xanh lại chuyển thành đen, năm màu rực rỡ, cực kỳ đẹp mắt.

Tuy Vân Ngạo Thiên không nổi giận, nhưng lửa giận chồng chất thế này thì dễ bị nội thương lắm.

Phượng Cửu Ca cũng biết là không thể trêu chọc quá mức, vội bảo lão già lừa mẫu thân đi ngủ, sau đó kéo lấy Vân Ngạo Thiên, nhảy lên không trung trốn vội khỏi Thính Phong hiên.

Dọc đường đi vẻ mặt Vân Ngạo Thiên vẫn lạnh lùng không nói lời nào, hàm ý rất rõ ràng, chuyện này không có lần hai.

Phượng Cửu Ca đành nhún vai: “Phu quân à, đó là mẫu thân ruột của ta, bệnh tình cũng không phải một năm hai năm, ta nào có cách gì?”

Vân Ngạo Thiên hơi trầm ngâm, lạnh lùng nói: “Tiểu Thủy ra đây.”

Phượng Cửu Ca hơi bất mãn trừng mắt nhìn Vân Ngạo Thiên: “Tiểu Thủy dễ thương như vậy, chàng lớn tiếng thế sẽ dọa  nó.” Vừa nói ngữ điệu liền thay đổi, mềm giọng nói: “Tiểu Thủy, ngươi ra đây chút đi.”

“Ta không ra đâu, thối lắm, thối lắm!”

Phượng Cửu Ca ngửi ngửi trên người mình, cũng không có mùi gì lạ, không khỏi buồn bực: “Cái gì thối?”

“Tiểu Thủy tham ăn, đối với nó mà nói vật tốt thì thơm, vật xấu thì thối.” Vân Ngạo Thiên nhìn xung quanh, ánh mắt khẽ nghiêm túc lại, “Lúc chúng ta đi ra có người tới, còn để lại chút đồ.”

Có người tới?

Phượng Cửu Ca nghe thấy tin này thì không kinh ngạc, ngược lại khẽ cười lạnh một tiếng.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

26 COMMENTS