Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 43 + 44

29
678

Chương 43: Đã hót lập tức khiến người ta kinh ngạc

Người dịch: Ly Tâm

Ánh hào quang màu vàng rực rỡ phá tan màn đêm vô tận, chiếu lên làm đỉnh Tiên Nữ sáng gần như ban ngày.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người cứ như thế mà đứng giữa cái không gian vừa ngày vừa đêm đó.

Tiếng khen ngợi vang lên không ngớt, cứ như sấm vang rầm trời, mãi vẫn chưa dứt.

“Tiểu Cửu giỏi lắm, trăm nghìn năm qua vẫn chưa có ai có thể xông vào tầng thứ bảy Linh Lung tháp, thật sự là tăng thể diện cho Phượng gia ta! Ha ha ha…” Nhị gia Phượng gia – Phượng Quần, tính tình hào sảng liên tục cười lớn ba tiếng, làm chấn động màng nhĩ tất cả mọi người xung quanh.

Trịnh Nghiệp Minh ở bên cạnh kinh ngạc nhìn Phượng Khinh Ca: “Khinh Nhi, không phải nàng nói là Cửu muội của nàng là một phế vật không có đấu khí sao? Vậy chuyện này là sao?”

Sắc mặt Phượng Khinh Ca trầm xuống, hung dữ trừng mắt với Trịnh Nghiệp Minh: “Thu lại cái dáng vẻ không có tiền đồ kia của chàng đi. Nàng ta là muội muội của ta, thực lực nàng ra sao ta còn không rõ à? Chàng không nhìn thấy tên nam nhân nàng ta mang theo sao? Vừa nhìn đã biết không phải thứ hiền lành gì. Chàng còn không mau phái người đi điều tra lai lịch tên đó đi.”

“Được, ta lập tức phái người đi ngay.”

Lúc này khóe miệng Phượng Vân đang giật giật, vẻ mặt không thể tin được.

Con gái ruột của ông, cứ tưởng rằng ngoài việc chuyên đi đập phá bảo bối của ông, tính tình xấu xa muốn chết, giống như một kẻ lưu manh ra, thứ miễn cưỡng có thể xem là ưu điểm, chính là có thể lừa lão gia tử xoay vòng vòng.

Từ trước tới nay ông cũng không trông cậy nàng có thể trở thành người tài gì, dù sao bẩm sinh không có đấu khí, thì bước khởi đầu cũng thấp hơn người ta nửa đoạn đường rồi.

Thế nhưng không hót thì thôi, đã hót lập tức khiến người ta kinh ngạc. Không bay thì thôi, vừa bay liền lên tận trời xanh.

Hôm nay… Hôm nay…

Tất cả mọi người đứng cạnh Linh Lung tháp thấy các cơ quan mở ra từng tầng từng tầng, thẳng cho đến đỉnh.

Linh Lung tháp là tháp thủ hộ trăm nghìn năm nay của Phượng gia, người có thể bước từ trong tháp ra, ngoại trừ ông tổ thì chưa từng có ai khác.

Một phế vật không thể tu luyện đấu khí, chẳng lẽ đúng như lời lão gia tử từng nói, đã học công phu gì đó còn lợi hại hơn cả đấu khí?

Phượng Tịch thân là con trưởng Phượng gia, thường ngày vẫn rất bình tĩnh. Ông vừa thấy qua Vân Ngạo Thiên, không khỏi đè thấp giọng, nhỏ tiếng hỏi Phượng Chấn: “Phụ thân, người thấy thế nào? Vị nam nhân Tiểu Cửu mang về kia…”

Phượng Chấn vuốt nhẹ chòm râu, cười sâu xa: “Kim Lân chẳng phải không phải là vật trong ao? Vị nam nhân kia nếu lợi dụng được tốt, địa vị Phượng gia ta sẽ ngày đi ngàn dặm. Nếu lợi dụng không tốt, thì chính là tai ương ngập đầu.”

“Vậy…”

“Chuyện hôm nay, ta không hy vọng kẻ ngoài sẽ nghe được chữ nào.”

“Dạ.”

Phượng Chấn nhìn cửa trận của Linh Lung tháp đang chậm rãi mở ra, không khỏi cười tít mắt vẫy vẫy tay: “Đi chuẩn bị hôn lễ cho Tiểu Cửu đi.”

“Đúng rồi phu quân, ban nãy hình như nước của Tiểu Thủy không ảnh hưởng đến chàng, vậy vừa rồi…”

“Vừa rồi ta đã nói với nàng rồi, nàng chạy trước, tự ta sẽ có cách.”

“Ta là đang nói vì sao chàng lại nhân lúc đó mà hôn ta?”

“Nàng sắp chết.”

“Vân Ngạo Thiên!”

“Phu quân.”

“Phu quân cái đầu chàng!”

Phượng Cửu Ca và Vân Ngạo Thiên vừa đi vừa đấu khẩu, kết quả bất thình lình vang lên một tiếng vang mạnh mẽ, cửa trận trước mặt vừa mở ra đã nhìn thấy những con người vây xung quanh với vẻ mặt đầy ý cười ái muội, nhìn đến mức khiến da đầu nàng phát ngứa.

Màn đối thoại hồi nãy của nàng với Vân Ngạo Thiên, giờ nhớ lại, sao lại giống như liếc mắt đưa tình đến vậy?

“Tiểu Cửu, không biết xấu hổ, còn chưa thành thân đã kêu phu quân rồi.”

“Aizz, các ngươi đừng nói nữa, không thấy mặt Tiểu Cửu đã đỏ hết cả lên rồi hay sao?”

Mấy vị tỷ muội tụ lại thành đám cười cười nói nói, mặt Phượng Cửu Ca dày như tường thành, mặc cho bọn họ muốn nói gì thì nói.

Chỉ là vết thương cũ vết thương mới trên người giờ có cả đống, lúc liều mạng bên trong tháp thì không cảm thấy gì, giờ vừa ra ngoài đã cảm giác cả người như muốn tan chảy.

Không phải là nàng chỉ muốn tìm một nam nhân về để lừa mấy người trong nhà thôi sao, vì sao lại đến mức “qua năm cửa ải, chém sáu tướng” (1), “lên núi đao xuống biển lửa” như thế này…

(1) Dựa theo tích Quan Vũ khi rời bỏ Tào Tháo tìm Lưu Bị từng vượt qua năm cửa ải và chém đầu sáu viên tướng, uy danh lừng lẫy. Ngụ ỵ vượt qua muôn vàn khó khăn

Vừa nghĩ đến, mũi nàng không khỏi có chút chua xót.

Mệnh nàng còn phải khổ bao lâu nữa đây.

______________________________

Chương 44: Chuẩn bị hôn lễ

Người dịch: Ly Tâm

Chọn ngày mà cứ như chạy đua, hôn lễ cứ vậy được định vào ba ngày sau.

Trên dưới Phượng gia vừa nghe thấy Cửu tiểu thư muốn xuất giá, sự tích cực phải gọi là được nâng lên cao ngất, hùng hùng hổ hổ chạy lên chạy xuống, mặc cho có khổ có mệt cũng cam tâm tình nguyện.

Cuối cùng cũng có thể tống vị tiểu tổ tông này đi rồi, rốt cuộc bọn họ cũng đã có thể vươn mình hát ca, ôm ấp hoài bão, đón chào một mùa xuân tươi đẹp, vậy thì sao có thể không hưng phấn chứ?

Đáng tiếc cho một đám người thật thà đó, nếu biết Phượng Cửu Ca không những không gả ra ngoài, ngược lại còn mang về Phượng gia một kẻ giúp đỡ mình thì không biết rằng bọn họ sẽ có cảm nghĩ thế nào?

Phượng Chấn vỗ vỗ vai Phượng Cửu Ca, vừa định khen nàng hai câu, không ngờ nàng lại nhe răng trợn mắt làm ầm cả lên: “Đau đau đau!!!”

“Đau cho chừa. Cơ quan bên trong Linh Lung tháp có thể tùy tiện thăm dò được chắc?” Tuy là giọng điệu trách cứ, thế nhưng không có cảm xúc chỉ trích, mà lại chỉ có một chút oán giận.

Thường ngày Phượng Chấn hiểu rõ cô cháu gái  này nhất, hôm qua ở trong viện chịu một đêm gió sương, cứ sợ nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bây giờ, có thể bình an đứng ở đây, nếu là giờ này ngày hôm qua, giờ có cho cũng không dám nghĩ lại.

Linh Lung tháp bị hai đứa trẻ phá, đại lục Lâm Uyên này, chỉ sợ lại sắp bùng nổ một trận cuồng phong bão táp.

Phượng Cửu Ca thì không nghĩ xa đến vậy, nàng sờ đầu lưỡi, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn Vân Ngạo Thiên – kẻ đầu sỏ gây ra đang ở đây, cùng lắm nàng chỉ là tòng phạm mà thôi.

Vân Ngạo Thiên chỉ nhìn Phượng Cửu Ca, cả người hào hoa phong nhã nhưng lại mang theo dáng vẻ cô độc.

Tất cả mọi người còn lại ở trước mặt hắn, chẳng qua chỉ là cát bụi sỏi đá, không thể lọt vào trong mắt.

Phượng Chấn nhìn về phía Vân Ngạo Thiên, vuốt chòm râu hoa râm, ý cười sâu thẳm.

Đỉnh Tiên Nữ này, thật sự muốn nổi gió rồi.

“Được rồi được rồi, mọi người cũng đừng tập trung ở đây nữa, mau trở về nghỉ ngơi. Tiểu Cửu và Ngạo Thiên cũng đã bị thương, các ngươi cũng nên để cho tân lang tân nương chútthời gian để dưỡng thương đi.”

Địa vị của Phượng Tịch ở Phượng gia chỉ đứng sau Phượng Chấn, vừa mở miệng, mọi người liền ngoan ngoãn giải tán, trở về phòng của mình.

Phượng Cửu Ca cũng luôn miệng phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, mọi người đều mau về nhà nghỉ ngơi đi. Ta cũng không phải khỉ, có gì hay đâu mà xem.”

“Còn cháu nữa đó, nha đầu thối.” Phượng Tịch xoay người lại, ngữ điệu thay đổi, nói với Phượng Cửu Ca, “Cháu cũng lập tức quay về lo dưỡng thương thật tốt cho ta, ba ngày nữa thành thân phải chạy nhảy bình thường, bằng không, chỉ có cháu khó coi.”

“Dạ dạ dạ.” Phượng Cửu Ca gật đầu lia lịa đáp, sau đó kéo lấy Vân Ngạo Thiên, vội vã rời khỏi cái chốn thị phi này.

Công phu tụng kinh của đại bá sắp bắt kịp lão già chết tiệt kia rồi.

Đúng rồi, lão già kia không phải là muốn xem nàng với Vân Ngạo Thiên vượt qua Luyện Tình Tam Quan thế nào sao? Giờ lại đi đâu mất tiêu rồi?

Phượng Cửu Ca nhìn quanh một lát, không thấy bóng dáng Phượng Vân đâu, trong lòng tự thầm hiểu.

Quên đi, dựa vào tính tình của ông ta, thì chắc là đang xấu hổ tìm nơi nào đó trốn mất rồi. Chờ đến lúc nàng đốt mấy tờ giấy viết chữ của ông ta thì ông ta mới chịu thò mặt ra.

Tính tình lão già chết tiệt đó rất kỳ quặc.

Màn đêm se lạnh, trăng sáng tròn vành vạnh.

Ánh sáng trắng bạc chiếu lên trên sườn mặt kiên nghị, đôi con ngươi đen thẫm như Hắc Diệu thạch dường như đông lại thành một lớp băng sương nhạt.

Vân Ngạo Thiên đóng cửa ở trong phòng vận hành Hồi Nguyên thuật hai lần, lượng máu bị dơi hút máu vua nuốt mất  hồi phục được hơn một nửa. Đáng tiếc lực của hàn băng phong ấn bên trong cơ thể khiến trong lúc ra sức vận công mà mơ hồ như muốn vỡ ra. Nhiệt độ nơi đầu ngón tay ngày càng trở nên lạnh buốt.

Hắn thử ngưng tụ chân khí bên trong người lại nhưng lúc này không thấy chút khí lam sắc nào cả.

Xem ra trước khi công lực của hắn khôi phục, thì tuyệt đối không thể động đến pháp thuật lần nữa.

“Phu quân khỏe lên chút nào chưa? Ta muốn dẫn chàng đi gặp một người.”

Đang suy nghĩ, lại thấy Phượng Cửu Ca đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hùng hùng hổ hổ.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

29 COMMENTS