Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 41 + 42

24
654

Chương 41: Thủy Linh

Người dịch: Ly Tâm

Vẻ mặt bình thản, trấn định như thường. Ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

Khí phách toàn thân chuyển động, khí tức điên cuồng tỏa ra khắp bốn phía.

Nam nhân này…

Phượng Cửu Ca cũng không biết mình mắc bệnh gì mà lại đứng yên ở đây với hắn, nhìn nước sông cuồn cuộn trên đỉnh đầu bọn họ, toàn bộ đang trút xuống.

“Phu quân à, chúng ta có thể xem là đang chết vì tình không?” Chẳng biết vì sao lúc này trong lòng Phượng Cửu Ca lại trở nên bình tĩnh lạ thường, còn có tâm trạng để đùa giỡn.

Nàng nhìn về phía Vân Ngạo Thiên, hơi nhướng mày, trong mắt toát lên một chút cảm xúc kỳ lạ.

Nam nhân này, trừ việc có chút lầm lì ra thì đúng là một chàng trai không có chỗ nào chê.

Dường như muốn đối chọi với Phượng Cửu Ca, thế nên Vân Ngạo Thiên mở miệng, lập tức phá vỡ ý nghĩ ban nãy trong lòng nàng: “Nàng muốn chết, còn ta thì không.”

Phượng Cửu Ca chán chường.

Nàng ngước mắt nhìn lên, nước sông đang trút xuống kia nghiễm nhiên đã đến gần trong gang tấc. Phượng Cửu Ca cầm Kinh Hồng múa may kín kẽ đến nỗi gió cũng không thể lọt qua, che chắn phía trên đầu nàng và Vân Ngạo Thiên.

“Vân Ngạo Thiên à, rốt cuộc trong hồ lô của chàng bán thuốc gì (1), ta không ngăn cản được nữa rồi!”

(1) Trong hồ lô bán thuốc gì: Câu này ý muốn nói người nào đó có ý đồ hay âm mưu gì

Lực nước trút xuống quá lớn, nàng chỉ là một cô gái yếu ớt, làm sao địch nổi muôn ngàn sát phạt được cơ chứ?

Vân Ngạo Liên lại đưa tay ngăn động tác của nàng lại, y phục đen bay lượn, mặt mày đĩnh đạc: “Không cần nàng ngăn cản, nước này cũng không dám tấn công ta.”

Nói không tấn công thì sẽ không tấn công thật sao, chẳng lẽ nước này hiểu được ý người à?

Đập vào mắt Phượng Cửu Ca là sóng nước ngập trời bao phủ lấy hai người bọn họ, thế nhưng nàng vẫn cắn môi dừng tay.

Nam nhân Vân Ngạo Thiên này tự tin nhưng không tự phụ. Chuyện hắn nói không thì sẽ không.

Nàng tạm thời tin hắn!

Nước sông lan tràn, sóng lớn cuồn cuộn, khí thế ào ạt. Nhưng khi đến nơi Vân Ngạo Thiên đang đứng lập tức trở nên chậm chạp thong thả.

Con mãnh thú đại hồng thủy điên cuồng ngang ngược kia, đang ở trên đỉnh đầu Vân Ngạo Thiên tự động rẽ ra, như thể gặp phải một vật chắn cực lớn, bắn tung tóe sang hai bên.

Phượng Cửu Ca thấy thế, nhướng mày, nhếch môi cười: “Phu quân, không phải là chàng dùng yêu pháp gì đó chứ?”

“Thứ nhỏ nhặt này không xứng để dùng pháp thuật.” Giọng Vân Ngạo Thiên trầm thấp để lộ ra sự sắc bén tuyệt đối, một cặp mắt đen như Hắc Diệu thạch, càng nhìn càng đen không thấy đáy.

Hắn đột nhiên đưa tay về phía trước, năm ngón tay tạo thành trảo, vung một trảo vào trong dòng nước, lấy ra một thứ giống như quả cầu thủy tinh, trong suốt màu thủy lam, ở giữa mơ hồ ửng lên màu đỏ sậm.

Quả cầu thủy tinh vừa rời khỏi dòng nước, dòng sông lập tức biến mất, không gian vô tận xung quanh “hiu” một tiếng bị hút đi hết, để lộ ra bộ dạng vốn có bên trong tháp.

“Hóa ra là do thứ nhỏ bé này giở trò quỷ.” Phượng Cửu Ca đưa tay chọc vào quả cầu thủy tinh trong tay Vân Ngạo Thiên, lại phát hiện ra thân thể của nó mềm mại, chọc một cái thôi mà chạm tới đáy.

Nàng cảm thấy ngạc nhiên, chọc chọc liên tiếp thêm mấy cái, bỗng phát hiện ra một cặp ngọc màu đen cỡ bằng hạt mè phía trên quả cầu thủy tinh như đang nhìn nàng, nhúm đỏ sậm bên trong quả cầu ngày càng đỏ lên.

“Cái thứ này rốt cuộc là gì vậy?” Nhìn bộ dạng này chắc không phải thứ gì hiền lành.

Vân Ngạo Thiên buông tay ra, ném quả cầu bằng thủy tinh xuống đất: “Thủy Linh, trời sinh trời dưỡng, thao túng sức nước, tặng cho nàng làm đồ chơi đó.”

Thủy Linh vừa rời khỏi tay Vân Ngạo Thiên thì bắt đầu sôi ngay trên măt đất. Thân thể màu thủy lam biến hóa tùy ý, giống hệt như chất dẻo tổng hợp, lúc vuông lúc dẹt, hoán đổi liên tục.

Không phải là tính tình nó quá hoạt bát hay gì, mà là bên trong nó có một viên nội đan ma thú cấp mười ba, đang thiêu cháy khiến nó khó chịu.

Phượng Cửu Ca vừa trông thấy cảnh này đã hiểu rõ vì sao Vân Ngạo Thiên lại muốn đòi lại viên nội đan kia. Nội đan ma thú cấp mười ba cũng không phải là thứ dễ ăn như vậy, thiên hạ này có rất nhiều người đã bị hủy hoại ở chữ “tham”, huống hồ là một tiểu Thủy Linh còn chưa hiểu việc đời.

______________________________

Chương 42: Lệnh bài hoàng kim

Người dịch: Ly Tâm

Thủy Linh ở trên mặt đất lăn qua lăn lại một lúc rồi lại nhảy lên trên người Vân Ngạo Thiên, sống chết bám lấy hắn. Hắn lại không chút nể nang mà ném nó vào trong tay Phượng Cửu Ca: “Đồ của nàng, nàng tự xử lý đi.”

Thủy Linh vừa thấy Phượng Cửu Ca, hai tua xúc giác mềm mại thò ra từ bên trong quả cầu thủy tinh, dịu dàng sờ tay nàng, giống như đang lấy lòng.

“Gỡ cái thứ này ra giúp ta với, ta khó chịu, Tiểu Thủy khó chịu.”

Phượng Cửu Ca biết dụng ý của Vân Ngạo Thiên. Cái thứ trời sinh trời dưỡng này còn trân quý hơn ma thú nhiều, chỉ có thể gặp không thể cầu. Hắn để nàng tự xử lý là muốn Thủy Linh nhận chủ.

Nàng lặng im một lúc, đưa tay lấy từ trong nhẫn trữ đồ ra một viên Hộ Tâm đan cao cấp nhất, vẻ mặt coi thường cái chết: “Được, hôm nay tiện nghi gì cũng đều để cho vật nhỏ này chiếm hết.”

Hộ Tâm đan cao cấp nhất đó, thứ này tốn hết biết bao nhiêu tấn dược liệu quý giá mới có thể luyện ra được một viên!

Người luyện khí đều dùng nội đan ma thú để gia tăng công lực, thế nhưng tác dụng phụ lại rất lớn, lệ khí chứa bên trong nội đan sẽ gây ra tổn thương lớn đối với cơ thể. Cho nên việc chế luyện đan dược phụ trợ cũng rất được coi trọng.

Mà một viên Hộ Tâm đan cấp cao nhất này, hiệu quả tuyệt đối không thua kém gì viên nội đan ma thú cấp chín hay mười, mấy vị dược liệu quý giá trong này là đều do bản thân nàng tự đi kiếm.

Vừa nghĩ tới đã cảm thấy cả người đau đớn khôn nguôi.

Thủy Linh nuốt chửng viên Hộ Tâm đan, màu đỏ sậm bên trong người cũng dần dần biến mất. Nó nhìn thấy cơ thể mình khôi phục lại màu thủy lam vốn có thì kêu lên một tiếng vui vẻ rồi nhảy nhót tung tăng, thân thể tròn vo vươn ra vô số tua xúc giác, ngoe nguẩy khắp bốn phương tám hướng.

Nàng thấy lại sắp bị nước dìm lần nữa, Phượng Cửu Ca vội bày ra dáng vẻ chủ nhân: “Tiểu Thủy, không được nghịch ngợm.”

Hu hu hu, người ta hưng phấn một chút cũng không cho.”

“Ngoan, sau này đi theo ta, ta tìm cho ngươi thứ chơi còn vui hơn.” Phượng Cửu Ca bày ra vẻ mặt của bà ngoại sói.

Được được được, Tiểu Thủy muốn chơi thứ vui.”

Phượng Cửu Ca lừa được Tiểu Thủy, lúc này mới ngước mắt nhìn Vân Ngạo Thiên.

Chẳng biết là hắn đã tìm thấy cái hộp gỗ kia khi nào, lúc này ánh mắt hắn lạnh như băng, bầu không khí gần như bị đông cứng, trong phút chốc như rơi vào nơi băng tuyết ngập trời.

Gương mặt sắc như kiếm tước có vài sợi tóc mai rủ xuống, một đôi mắt lạnh lẽo mãnh liệt kinh người. Đôi môi mỏng phía dưới sống mũi cao thẳng mím chặt lại, tràn ngập sự nghiêm túc.

Phượng Cửu Ca ngước mắt nhìn vào trong chiếc hộp kia, chỉ thấy một miếng lệnh bài hoàng kim hình thoi lẳng lặng nằm ở bên trong, một mặt khắc hình song long hí châu (1) sống động như thật, mặt khác có hai rãnh lõm vào, có vẻ như là hai đường nối vào nhau.

(1) Song long hí châu: hình ảnh hai con rồng đang đùa/ tranh đoạt một viên ngọc lửa, trong đó ngọc lửa tượng trưng cho hình ảnh của mặt trăng

Nàng cầm miếng lệnh bài lên nhìn phải nhìn trái, xác định là không có chỗ nào đặc biệt. Thế nhưng trông bộ dạng của Vân Ngạo Thiên thì có vẻ lai lịch của thứ này cũng không phải vừa.

Thủy Linh ở bên cạnh lướt qua, giơ ra mấy cái tua trong suốt, bao kín lấy miếng lệnh bài.

“Của Tiểu Thủy, đồ của Tiểu Thủy.”

Phượng Cửu Ca nhướng mày, giả vờ giận dữ nói: “Nếu ngươi không trả lại thì ta sẽ không dẫn ngươi ra ngoài chơi.”

Một vật bị nhốt ở trong tháp chưa từng thấy xã hội rõ ràng rất dễ lừa, lập tức tâm không cam tình không nguyện đặt miếng lệnh bài hoàng kim để vào trong tay nàng.

Nàng nghĩ ngợi một chút, lại đưa cho Vân Ngạo Thiên: “Phu quân…”

Vân Ngạo Thiên không nhận lấy, thu lại vẻ mặt mãnh liệt, khôi phục bộ dạng bình thản không chút gợn sóng: “Cất đồ cho tốt, chúng ta đi ra.”

Tiếng thông báo đã vượt qua tầng bảy vang lên, trên khoảng sân rộng không một tiếng động. Một lúc lâu sau, mới ầm ầm vang lên tiếng tán thưởng như sấm.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

24 COMMENTS