Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 31 + 32

22
966

Chương 31: Luyện Tình Tam Quan

Người dịch: Ly Tâm

Phượng Vân là Đường Tăng chuyển thế, trình độ tụng kinh có thể nói là đại tuyệt học, lên trời xuống đất không gì không làm được.

Vân Ngạo Thiên đờ đẫn, vẻ mặt Phượng Cửu Ca vẫn thản nhiên, hai người ngồi trên ghế của khách mà ăn mứt thưởng trà, xem lão cha nhà nàng đầu độc lỗ tai lão gia tử, đúng là thảnh thơi.

“Được được được, đều nghe theo con!” Lão gia tử bị ép đến mức thở không ra hơi, đành phải ký kết hiệp ước bất bình đẳng.

Phượng Cửu Ca vừa nghe thấy những lời này thì thầm nghĩ không ổn, đứng bật dậy, đối mặt với bộ dạng tiểu nhân đắc ý của Phượng Vân: “Con gái à, con muốn gả cho ai cũng được hết, phụ thân không quản con. Nhưng điều kiện là người đó phải thông qua được Luyện Tình Tam Quan (1) trong Linh Lung tháp, phụ thân cam đoan nếu qua được sẽ tổ chức một hôn lễ thật long trọng cho con với hắn!”

(1) Luyện Tình Tam Quan: ba cửa ải thử thách tình cảm…

Luyện Tình Tam Quan!

Sắc mặt Phượng Cửu Ca chợt thay đổi, có chút trắng bệch.

“Được, Phượng Vân, ông được lắm, không ngờ ông lại có suy nghĩ xấu xa này với con gái ruột của mình!”

Y phục trắng ôm lấy thân thể đang giận đến run người của Phượng Cửu Ca. Vân Ngạo Thiên nhẹ nhàng giữ lấy bả vai nàng, giúp nàng bình tĩnh một chút.

Dù hai cha con có ầm ĩ nhiều năm như vậy nhưng Phượng Vân chưa từng nghĩ rằng sẽ trở mặt thành thù, hôm nay lại chỉ vì một tên nam nhân ở đẩu ở đâu xuất hiện mà gây rạn nứt, nhất thời cũng có chút tức giận: “Nếu hắn thích con thật, thì việc quái gì phải sợ! Nếu con yên tâm về hắn thì cần gì phải ngăn cản!”

Phượng Cửu Ca nghe thấy lời này thì lửa giận như muốn bùng nổi, không nói hai lời kéo Vân Ngạo Thiên đi luôn: “Ta cũng không tin là không lấy được sự thừa nhận của lão già chết tiệt đó, nếu không chàng cũng không phải là nam nhân của ta.”

Những lời này có chút giận dỗi, Vân Ngạo Thiên lại nghiêm túc nghe. Hắn đưa tay kéo Phượng Cửu Ca lại, nhìn vào ánh mắt kiên định, không thể không tin của nàng: “Ta đi!”

“Cái gì?” Phượng Cửu Ca sững sờ, xoay người nhìn Vân Ngạo Thiên.

“Ta đi.” Vân Ngạo Thiên nhìn lại nàng, thẳng thắn đáp.

Phượng Cửu Ca hít một hơi thật sâu rồi bỗng chốc bật cười: “Đã sớm nghe nói tiếng tăm của Luyện Tình Tam Quan, chàng muốn đi, ta cũng nên đi theo để mở mang kiến thức một chút.”

Phượng Vân nghe thấy lời này của Phượng Cửu Ca thì rõ ràng sắc mặt bắt đầu trở nên khó coi: “Con gái, con…”

“Ôi Ngũ thúc à, Cửu muội và muội phu muốn cùng nhau vượt qua Luyện Tình Tam Quan thì cứ để cho bọn họ đi đi. Dù sao cũng chỉ là thử thách đối với lòng người, cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến tính mạng bọn họ. Tình cảm của vị nam nhân kia đối với Cửu Nhi là thật hay giả, cứ đi là biết thôi, vậy còn gì phải do dự nữa.” Giọng nói đột nhiên truyền vào đó chính là của Phượng Khinh Ca đến để nhắc nhở Phượng Vân, còn không quên bỏ đá xuống giếng.

Nàng ta tựa người lên khung cửa, ngắm nhìn Vân Ngạo Thiên và Phượng Cửu Ca, khẽ nở nụ cười đầy hàm ý.

Phía sau nàng ta là già trẻ lớn bé Phượng gia đang vội đi tới. Nghe nói Phượng Cửu Ca dẫn theo nam nhân trở về, tất cả đều mở to mắt tới xem náo nhiệt.

Cửu tiểu thư Phượng gia ỷ thế hiếp người tung hoành ngang ngược có nam nhân thì không đáng nói, không ngờ nam nhân này lại vì nàng mà bằng lòng vượt qua Luyện Tình Tam Quan, tên nam nhân đó đầu óc có vấn đề thật, hay là mặt trời mọc phía Tây mất rồi?

Càng nằm ngoài dự đoán của mọi người chính là việc Phượng Cửu Ca còn đồng ý cùng nam nhân kia trải qua cửa ải, hẳn nàng phải rõ Luyện Tình Tam Quan này là thứ gì mà!

Lời nói ra như bát nước đổ đi, huống chi nhiều người đến xem như vậy, Phượng Vân muốn nuốt lời cũng không có cơ hội, chỉ có thể nghiến răng, quyết tâm nhìn về phía Phượng Chấn, nói: “Lão gia tử, thỉnh Linh Lung Tháp đi.”

Một gia tộc dù thế nào cũng phải có vài thứ dạng giống như bảo vật trấn tộc, uy thế của Linh Lung Tháp dùng lời của Phượng Cửu Ca để nói thì là chẳng khác mấy so với bảo tháp nhỏ trong tay Lý Thiên Vương. (2)

(2) Lý Thiên Vương: cha của Na Tra

Phượng Chấn liếc nhìn Phượng Cửu Ca và Vân Ngạo Thiên một cái, vươn tay lên, xuất Linh Lung Tháp từ trong chiếc nhẫn trữ đồ ra, ông bước ra khỏi đại sảnh đi đến khoảng sân rộng phía ngoài cửa rồi ném bảo tháp ra.

______________________________

Chương 32: Sợ gì chứ, đã có ta ở đây

Người dịch: Ly Tâm

Linh Lung Tháp gặp gió xoay tròn nhanh trong không trung, treo lơ lửng trên không cách mặt đất không cao không thấp. Mười tầng lầu vũ (1) tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ tinh xảo, nhìn qua giống như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp, cũng không khó hiểu gì khi bên trong toàn là cơ quan (2) chồng chất.

(1) Lầu vũ: lầu có mái hiên…

(2) Cơ quan: là bộ phận làm việc có hệ thống, chỉ các cạm bẫy được giăng theo lối cơ học tự động của người xưa…

Bảo bối của tổ sư sáng lập, vật gia truyền đời đời kiếp kiếp, có thể sai sót ở đâu được?

Phượng Khinh Ca khoanh tay, ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không cười: “Cửu muội à, làm tỷ tỷ mà lại không có cách nào giúp muội được gì, chỉ có thể chúc muội đạt được ước muốn mà thôi.”

“Vậy thì còn phải đa tạ tỷ tỷ rồi.” Phượng Cửu Ca chỉ lạnh lùng liếc nhìn Phượng Khinh Ca một cái, không hề nổi giận, ngược lại càng ra sức túm chặt lấy cánh tay Vân Ngạo Thiên, giống như đang lặng lẽ tiến hành một loại nghi thức.

Vân Ngạo Thiên cúi đầu nhìn cô gái luôn hơi kiêu ngạo lại có chút đanh đá, nay hiếm khi lại được nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của nàng thế này, ánh mắt không khỏi trở nên dịu dàng: “Sợ gì chứ, đã có ta ở đây.”

Hai người đối mặt nhìn nhau, Phượng Cửu Ca gật đầu với Vân Ngạo Thiên một cái, rồi kéo hắn nhảy vào trong Linh Lung Tháp.

Cảnh tượng đập vào mắt cũng không có gì đặc biệt, lầu tháp bằng gỗ, dùng một ít vật liệu giống như đồng để chống đỡ. Bên trong treo vài bức thư họa, chạm khắc mấy văn tự kỳ quái, ngoại trừ mấy thứ đó ra thì cũng chỉ là một tầng lầu gác cũ xưa.

Vân Ngạo Thiên và Phượng Cửu Ca chạy thẳng đến chỗ cầu thang, thế nhưng càng rảo bước tới lại càng cách xa, rõ ràng là gần trong gang tấc, lại cứ bước mãi cũng không đến.

“Xem ra thật sự đúng là phải trải qua thử thách mới có thể qua được.” Phượng Cửu Ca vừa lầm bầm một câu đã thấy cảnh vật xung quanh thay đổi, cả hai người được đặt vào giữa một đống báu vật tuyệt thế, tiền vàng tràn ngập khắp phòng phát ra thứ ánh sáng mê người, thu hút ánh mắt bọn họ.

Cửa ải thứ nhất, Tài Phú.

Phượng Cửu Ca nhướng mày, hơi buồn cười: “Thảo nào cái Luyện Tình Tam Quan này tuy rằng không có sát chiêu, nhưng đã có nhiều người qua không được, hóa ra là do dục vọng bị hấp dẫn à?”

Trước kia khi nghe lão gia tử nhắc tới Luyện Tình Tam Quan này, nói là từ cổ chí kim kẻ có thể qua được chả có mấy người, ban nãy nàng cũng sợ Vân Ngạo Thiên không qua nổi, cho nên mới nổi nóng đến như vậy.

Thế nhưng khi đã thực sự tiến vào xem mới biết Luyện Tình Tam Quan cùng lắm cũng chỉ thế này mà thôi.

Bản thân mình tuy rằng hám của, nhưng so với viên ma thú nội đan cấp mười ba mà Vân Ngạo Thiên tùy tiện tặng cho thì căn phòng đầy tiền vàng châu báu này tuy lóa mắt thật, nhưng lại hơi “phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn”. (3)

(3) Phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn: – tiểu vu kiến đại vu: ý chỉ thứ kém gặp thứ tốt, thứ tốt gặp thứ tốt hơn…

Ngước mắt nhìn sang Vân Ngạo Thiên, đối mặt với đống tiền tài châu báu chất cao như núi thế này, ngay cả mí mắt hắn cũng chả thèm nhấc lên, kéo nàng tiếp tục đi thẳng đến cầu thang.

Mọi người phía ngoài nghe thấy tiếng tầng hai mở ra, nét mặt đều lộ ra vẻ vui mừng.

“Cửa ải đầu tiên qua dễ dàng như vậy, xem ra Tiểu Cửu và chàng trai kia thật đúng là tình sâu như biển. Ngũ đệ, đệ thật có phúc, sắp có được một người con rể tốt rồi.”

Phượng Vân nghe Đại ca nhà mình nói thế, ánh mắt không được tự nhiên mà nhìn sang hướng khác, hơi muốn cười, nhưng vẻ mặt lại vẫn nghiêm túc mà nói: “Đợi bọn nhỏ qua được hết ba cửa ải rồi hẵng nói.”

Cảnh vật trong tháp lại thay đổi trong chớp mắt, Vân Ngạo Thiên và Phượng Cửu Ca vừa lên lầu hai đã bị một dòng suối chảy vào bên trong một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy thu hút.

Cột khắc mái chạm, thềm đá cẩm thạch, ngai vàng rực rỡ ánh hào quang được khảm bởi đủ loại đá quý.

Cột nhà bốn người ôm, trên vẽ mây lành với rồng vàng đang lượn lờ. Nền nhà làm bằng đá hoa cứ trông như một tấm gương cỡ lớn, phản chiếu cung vàng điện ngọc xung quanh thành hàng nghìn hàng vạn đường ánh sáng chói mắt.

Phía dưới cung điện, hàng ngàn hàng vạn con người đang cung kính gập nửa người, như là đang nghênh tiếp ai đó tới.

“Hoàng thượng, hoàng hậu, nên vào triều rồi.”

Thái giám tay cầm phất trần ngoan ngoãn bước đến mở miệng nói với hai người, lúc này Phượng Cửu Ca mới phát hiện nàng và Vân Ngạo Thiên đã đổi sang y phục lộng lẫy, đang là kẻ dưới một người trên vạn người.

Cửa ải thứ hai, Quyền Lợi.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

22 COMMENTS