Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 21 + 22

29
407

Chương 21: Phiền nương tử bảo vệ ta

Người dịch: Ly Tâm

Phượng Cửu Ca thừa nhận là nàng có đầy rẫy những sở thích xấu xa, hơn nữa, lão gia tử kia vẫn đang cần nàng tìm một tên nam nhân về để lừa gạt.

Sở dĩ đột nhiên mở lời như vậy, chỉ vì nàng vừa phát hiện được bí mật của Vân Ngạo Thiên.

Dù cho người đã mạnh khỏe trở lại thì sao?

Từ sau khi Vân Ngạo Thiên thoát ra khỏi khối băng, trên người hắn ẩn dấu một nguồn khí tức tràn đầy năng lượng, trông vẫn như một người bình thường, nhưng không nhìn ra một chút tầm thường nào.

Mà khi nàng đưa tay kéo lấy cánh tay hắn, tuy hắn hơi bài xích, nhưng toàn thân lại không có nổi một chút sức lực nào để phản kháng.

Điều này đã trực tiếp chứng minh tên nam nhân này đã trở thành cọp giấy mất rồi.

Tư tưởng đang trăm xoay ngàn chuyển trong chốc lát, lời thốt ra khỏi miệng lại là một câu như vậy. Phượng Cửu Ca ngước mắt cười tủm tỉm nhìn về phía Vân Ngạo Thiên, nét cười bên miệng tươi như hoa: “Thế nào đại hiệp, có muốn suy nghĩ một chút hay không?”

“Phu quân?” Vân Ngạo Thiên cứng rắn nhíu mày, trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc vì lời nói của Phượng Cửu Ca. Hắn hơi nhướn mày, trông đẹp chết đi được.

“Ừm.” Ý cười trong mắt Phượng Cửu Ca ngày càng sâu.

Nhân trung long phượng (1), khí chất tuyệt thế, quả thật đẹp trai không chịu nổi.

(1) Nhân trung long phượng: rồng phượng giữa đám người, chỉ những người cao quý tài giỏi khác biệt…

Cho dù công lực của nam nhân này có mất hết, nhưng kéo về nhà cũng có thể hù dọa được không ít người.

Nào ngờ Vân Ngạo Thiên khẽ cười một tiếng, vươn bàn tay lớn ra, kéo Phượng Cửu Ca lại gần trước mặt, một loại cảm giác uy hiếp ập đến: “Ngươi thích ta à?”

Phượng Cửu Ca gật gật đầu.

Thích kẻ mạnh, thích soái ca, thích tiền bạc, thích bảo bối… Thứ nàng thích có vẻ như hơi nhiều chút, thêm một Vân Ngạo Thiên này cũng không sao hết.

Dường như Vân Ngạo Thiên rất hài lòng về câu trả lời của nàng, tóm lấy cánh tay kéo nàng vào trong lòng, để cả người mình tựa vào người nàng: “Ta chấp nhận lời bày tỏ của nàng. Giờ để ta dựa một lát.”

Ai bày tỏ chứ?

Phượng Cửu Ca ngẩn người ra một lát mới hiểu được là đang nói nàng. Giận dữ muốn đẩy Vân Ngạo Thiên ra, không ngờ vừa mới dùng lực nhẹ một cái, dường như hắn giống mấy thứ không xương không cốt, mềm nhũn ngã xuống đất.

“Ơ này! Ngươi sao vậy?” Vội vàng ngồi xổm xuống xem xét, thấy Vân Ngạo Thiên vẫn còn tỉnh táo, lúc này Phượng Cửu Ca mới thở phào nhẹ nhõm: “Vừa rồi mạnh mẽ như vậy, lúc này sao lại vô dụng thế?”

Nhắc tới vấn đề đó dường như đã động chạm đến điều cấm kỵ của Vân Ngạo Thiên. Ánh mắt hắn đột nhiên hơi lãnh lẽo nhìn về phía bầu trời đang dần chuyển sang màu trắng bạc, một lúc lâu sau mới quay đầu lại lạnh nhạt mở miệng với Phượng Cửu Ca: “Pháp lực của ta sẽ biến mất trong một khoảng thời gian. Trong khoảng thời gian đó, phiền nương tử bảo vệ ta.”

Lời này nói ra cứ như là điều hiển nhiên vậy, Phượng Cửu Ca cảm thấy dường như mình đã đưa ra một quyết định sai lầm.

Kéo theo một nhân vật nguy hiểm như vậy bên cạnh, còn phải bảo vệ an toàn cho hắn. Nếu đám cao thủ tử tôn lợi hại kia trở lại, không phải chỉ nàng, sợ rằng ngay cả toàn bộ Phượng gia sẽ gặp tai họa.

Vân Ngạo Thiên vẫn luôn nhìn Phượng Cửu Ca không dời mắt, thấy được tia do dự trên mặt nàng. Có điều vừa nhớ đến cảnh nàng ra tay khi bị dàn Thiên Nguyên trận, ánh mắt hắn không khỏi trở nên dịu dàng: “Nàng không cần lo lắng quá nhiều. Người của ta sẽ giữ chân đám người kia, huống chi hiện tại ta hoàn toàn đã mất sức mạnh, bọn họ sẽ không cảm nhận được hơi thở của ta nên sẽ tìm không thấy ta.”

Phượng Cửu Ca hơi mở miệng muốn hỏi cái gì đó, nhưng cuối cùng lại không hỏi.

Có những thứ biết càng nhiều, chết càng sớm.

“Đại hiệp, như vậy đi…”

“Phu quân.” Vân Ngạo Thiên nhíu mày, có chút không vui sửa lời.

Phượng Cửu Ca cũng lười so đo: “Được rồi phu quân, ta muốn hiểu rõ sự việc trước đó một chút.”

______________________________

Chương 22: Người này là nam nhân của ta

Người dịch: Ly Tâm

Phượng Cửu Ca cũng lười so đo: “Được rồi phu quân, ta muốn hiểu rõ sự việc trước đó một chút, tuy rằng chúng ta mang danh phu thê, nhưng cũng không phải là phu thê thực sự.”

Vân Ngạo Thiên có chút khó hiểu nhìn nàng: “Không phải nàng thích ta sao?”

“…” Phượng Cửu Ca suy nghĩ mình có nên phủ nhận thử xem sao không, chỉ là ý nghĩ đó vừa xuất hiện thì đã từ bỏ. Hiện tại nàng chính là một kẻ buôn người, trước mắt lừa tên nam nhân này về nhà đã rồi tính tiếp.

“Đúng, ta thích chàng, có điều ai nói cho chàng rằng thích thì phải theo chàng lên giường chứ?”

Bởi vì chưa bao giờ thấy có một nữ nhân nào lại nói thẳng thừng hai chữ kia không chút ngượng ngùng như thế, gương mặt không chút biến đổi nãy giờ của Vân Ngạo Thiên hơi nhăn lại một chút, hắn quay đầu nhìn sang bên cạnh: “Ta cũng không nói là muốn cùng nàng như vậy, mọi thứ đợi ta trở về rồi nói.”

“Vậy mới đúng chứ.”

Phượng Cửu Ca cười khẽ một tiếng rồi vác phu quân về nhà.

À, đúng rồi, tốt nhất nên ở lại thành Cảnh Dương tĩnh dưỡng một chút, với bộ dạng tả tơi của hai người hiện giờ thực sự không thích hợp để gặp người khác.

Ngọc Dương lâu, thành Cảnh Dương.

Đây là địa bàn của Phượng Cửu Ca, tuy Vân Ngạo Thiên có chút ký ức không tốt đối với nơi này, nhưng vẫn mang vẻ mặt chán ghét tiến vào trong.

Hắc Kim cầm một cái bảng tính tiền đứng ở bên cạnh lách cách tính toán không ngừng, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên lịch sự cong môi ngoài cười nhưng trong không cười với Vân Ngạo Thiên: “Vị quan khách này, tiền ăn ở, tiêu khiển cộng thuốc men, cần khoảng ba trăm sáu mươi tám vạn tiền vàng. Xin đặt cọc trước ba mươi sáu vạn tám trăm tiền vàng, chúng ta sẽ chuẩn bị phục vụ ngài càng thêm chu đáo.”

Phượng Cửu Ca đang nằm trên nhuyễn tháp làm bằng gấm hoa màu tím nhạt ăn mứt, nghe thấy những lời này lập tức phun hột táo qua chỗ Hắc Kim: “Đi đi đi đi, lạnh quá phát ngốc à, người mà ta mang đến còn dám đòi tiền, ngươi muốn tạo phản đúng không?”

Hắc Kim nhìn Phượng Cửu Ca một cái, hoàn toàn bất mãn: “Kẻ không thân không quen với người, vì sao không thu tiền chứ? Ngọc Dương lâu chúng ta mở cửa làm ăn, không thu tiền thì người định để cho trăm miệng ăn từ trên xuống dưới nhịn đói hết cả sao?”

Những lời này là nói rõ để cho Vân Ngạo Thiên nghe. Thế nhưng Vân Ngạo Thiên lại ngồi xuống một bên nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn coi những lời của Hắc Kim như gió thoảng qua tai, toàn quyền đều giao cho Phượng Cửu Ca xử lý.

Phượng Cửu Ca lại ném một miếng mứt vào trong miệng, hé mắt liếc Hắc Kim một cái: “Ngươi từng thấy ta mang một nam nhân không thân không quen đến Chuyển Giáng các bao giờ chưa?”

Chuyển Giáng các là lầu gác riêng của Phượng Cửu Ca trong Ngọc Dương lâu, ngoại trừ ba người Hắc Kim, Hắc Vũ, Hắc Phong biết ra, dường như không ai biết có một nơi như vậy.

Ngày hôm nay nam nhân này công khai thoải mái ngồi ở đây… Chứng minh quan hệ của hắn và Phượng Cửu Ca không phải bình thường!

Hắc Kim nhíu mày, đã có một dự cảm rất không tốt.

“Vụt…”

Đến rồi, Hắc Phong và Hắc Vũ đi điều tra tung tích Vân Ngạo Thiên trước đó cũng đã cùng nhau trở về phòng, ba Hắc chiến tướng dưới quyền Phượng Cửu Ca coi như là đã tập hợp đầy đủ.

“Các ngươi đến đúng lúc lắm, giới thiệu cho các ngươi một chút.” Phượng Cửu Ca thoải mái ngồi dậy, đưa tay chỉ về hướng bên cạnh, “Người này là nam nhân của ta, Vân Ngạo Thiên.”

Vân Ngạo Thiên mở mắt gật gật đầu với ba người bọn họ, xem như là chào hỏi, sau đó tiếp tục nhắm mắt, nín thở tập trung.

Nói bọn họ không kinh ngạc là giả.

Tên nam nhân mà bọn họ phải điều động rất nhiều mạng lưới thông tin vẫn không tìm được, bây giờ đang quang minh chính đại ngồi ở trước mặt bọn họ, hơn nữa lại còn trong một đêm đã trở thành nam nhân của chủ tử bọn họ nữa chứ?

Có chút không tin nhìn về phía Phượng Cửu Ca, đôi con ngươi kia đen láy rực rỡ, ánh sáng lấp lánh trong mắt dường như đã nhìn thấu được bọn họ. Hắc Phong và Hắc Vũ sững sờ kinh ngạc nửa giây, sau đó liền khôi phục lại khuôn mặt không cảm xúc như cũ, chắp tay quay về phía Vân Ngạo Thiên, gọi một tiếng, “Vân thiếu gia.”


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

29 COMMENTS

  1. Thế mới biết khi có 1 chút tiền bạc và châu báu thì danh dự không có là gì cả. Vừa hỏi đối tác có đồng ý không đã nhận người ta làm phu quân luôn rồi -zs

  2. :) có nên vẫn đợi nam chính tiếp không :) tôi thật buồn mà =)) xác định quan hệ nhanh vll mà tận 432 chương :) tôi vẫn nên là đợi nam chính tiếp? nhưng bạn vân chưa gì đã có phong thái của nam chủ r huhu