Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 19 + 20

30
417

Chương 19: Cứu ngươi, hay không cứu ngươi đây?

Người dịch: Ly Tâm

“Ngươi nói ta nên cứu ngươi, hay là không cứu ngươi đây?”

Phượng Cửu Ca khẽ cười một tiếng, không vội cứu Vân Ngạo Thiên ngay lập tức, ngược lại thong thả ngồi xếp bằng tại chỗ, vận khí để kiểm soát lại đám chân khí đang hỗn loạn bên trong người.

Những vết thương phía sau lưng vừa rồi không cảm thấy gì, giờ phút này lại đau đến xé ruột xé gan.

Hiện tại nàng đúng chuẩn là một cô gái yếu ớt tay trói gà không chặt, tới gần khối băng lạnh vạn năm kia cảm giác như đã bị hàn khí xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, cái chuyện cứu người cao thượng đó, vẫn nên đợi đại lục dị thế này xuất hiện một đấng cứu thế đi rồi nói tiếp.

Sau nửa canh giờ, đống vết thương đan xen chằng chịt trên người đều đã cầm máu kết vảy, nghỉ ngơi điều dưỡng thêm nửa tháng nữa, hẳn sẽ tràn đầy sức sống như trước.

Với điều kiện tiên quyết là… nàng không vận động gì mạnh.

“Hiện tại ta rất ghét tính tình của mình, không muốn người khác thiếu mình mà cũng không muốn mình thiếu người khác.”

Phượng Cửu Ca ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Vân Ngạo Thiên ẩn sau lớp băng dày, đôi con ngươi đen lay láy lấp lánh rực rỡ dưới ánh trăng kia, cuối cùng cũng đã khiến cho nàng bỏ đi niềm kiêu hãnh.

Lần cuối cùng. Cứu hắn, ân oán giữa hai người coi như chấm dứt.

Khẽ nâng hai tay, hai quả cầu lửa ở trong lòng bàn tay từ từ chập chờn bay lên. Ánh lửa sáng rực rất đẹp mắt, giống như ngôi sao lửa vĩnh viễn bất diệt.

Võ cổ… Liệt Diễm Chưởng.

Bị thương nặng như vậy còn sử dụng loại võ công bá đạo này, nếu lão hòa thượng mà ở đây thể nào cũng mắng nàng chán sống rồi.

Được thôi, chán sống thì chán sống, dù sao ngay từ đầu mình cũng đã không muốn sống mà chạy đến xem náo nhiệt, thì đã định sẵn là phải rơi vào mớ rắc rối ngày hôm nay.

“Tiến lên cho ta!”

Theo tiếng quát, ngọn lửa sáng rực ở hai tay bỗng mạnh lên gấp khoảng bốn năm lần, gió điên cuồng nổi lên, giống như đổ thêm dầu vào lửa, men theo bề mặt bao quanh toàn bộ khối băng.

“Xèo xèo xèo xèo…” Ngọn lửa cứ như dã thú hám ăn, bắn về phía trước như đang lao về phía con mồi của mình.

Ánh lửa ấm nóng cùng với băng lạnh rét buốt va vào nhau, nước lửa chính thức giao hòa. Nơi mà chúng tiếp xúc, hai loại sắc thái biến đổi dao động, trông rất đẹp mắt.

Bỗng nhiên, khối băng chợt phát ra tiếng rạn nứt như sắp vỡ tan. Phượng Cửu Ca nheo mắt nhìn qua, chỉ thấy bề mặt tảng băng đột nhiên bị ánh sáng màu lam bắn ra từ bên trong phân tách thành những vùng khối nhỏ, mà vết rạn nứt kia cứ như sợi máu lan khắp toàn thân, làm rạn nứt mọi nơi.

Cái tên chết dẫm!

Phượng Cửu Ca nhìn tình thế đó, không nhịn được mà bắt đầu mắng.

Sớm biết tên chết dẫm hắn có thể tự cứu mình ra, nàng sẽ không điên rồ mà hao phí nhiều tinh thần và sức lực như vậy để cứu hắn!

Vội vàng thu tay, nhanh chóng nhảy sang chỗ khác. Song động tác nàng đã nhanh, động tác của Vân Ngạo Thiên còn nhanh hơn. Khối băng “ầm” một tiếng nổ tung, các mảnh băng văng khắp tứ phía, trông như muốn đâm về phía nàng vậy.

“Lên…” Nhấc tay, nhưng mà cố nhấc mãi vẫn không lên. Vừa rồi thu tay gấp quá, khí tức mãnh liệt của Liệt Diễm Chưởng chảy ngược lại khiến cho vết thương càng thêm nặng, không có cách nào phát lực để phá mấy mảnh băng đang đập về phía này.

Ồ, chẳng lẽ bản thân anh minh thần vũ, từng trải đến hai kiếp người, mà lúc này lại bị một tảng băng đập chết hay sao?

Tuy nghĩ như vậy, dưới chân lại không chút lơi là. Nàng đang định chuẩn bị ra sức để nhảy đi, bỗng một bóng người đen từ không trung lướt qua, trong phút chốc khối băng đang lao tới vỡ vụn thành bụi phấn màu trắng.

Khí tức trong không khí, trong chớp mắt đã trở nên tĩnh lặng.

Phượng Cửu Ca cúi đầu, nhìn bàn tay nam nhân kia đang ôm lấy eo mình. Sau lưng là lồng ngực rộng rãi có chút lạnh lẽo, vẫn còn mang theo khí lạnh của hàn băng vừa rồi, nhưng dựa vào như thế này, vẫn làm nàng cảm thấy yên bình trong chốc lát.

Mạng nhỏ chỉ có một, sống so với cái gì cũng tốt hơn.

“Có sao không?” Vân Ngạo Thiên mở miệng, lời nói cứng rắn, nhưng vẫn mang theo một chút quan tâm.

Phượng Cửu Ca lắc lắc đầu, cười nói: “Mạng ta từ trước đến nay luôn lớn mà.”

Lời vừa dứt, chỉ thấy Vân Ngạo Thiên nhanh chóng kéo nàng qua, đầu tiến gần ngực nàng, vùi vào ngay giữa lồng ngực.

Phượng Cửu Ca bị biến cố bất ngờ như thế này làm cho giật mình, lập tức giơ tay định cho tên lưu manh chết tiệt kia một cái tát, nhưng còn chưa kịp tát, Vân Ngạo Thiên lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Trái tim của ngươi đã hỏng quá rồi, bị thương rất nặng.”

______________________________

Chương 20: Có hứng thú làm phu quân ta không?

Người dịch: Ly Tâm

Trái tim hỏng quá? Bị thương rất nặng?

Cái tên chết tiệt này thừa cơ sàm sỡ mình một cách công khai đây mà!

Phượng Cửu Ca vừa nghĩ xong, chiếc nhẫn màu xanh ngọc đeo trên tay bắt đầu phát ra ánh hào quang màu lam nhạt.

“Đừng động sát khí với ta, công lực trong chiếc nhẫn là của ta, cho dù đã kết khế ước với ngươi nhưng nếu làm hại ta, thì nó sẽ cắn trả ngươi.” Vân Ngạo Thiên liếc mắt một cái đã nhìn ra tâm tư của cô gái trước mặt, trên khuôn mặt sắc xảo chỉ có sự lạnh lẽo.

Phượng Cửu Ca giơ tay nhìn ánh hào quang màu lam trên chiếc nhẫn thoáng chốc đã biến mất không còn, khẽ nhíu mày, trong lòng cũng biết rằng lời nam nhân này không phải là giả.

“Vậy thì tốt rồi, ta trả nhẫn cho ngươi, hai người chúng ta giải quyết xong xuôi, sau này nước sông không phạm nước giếng, trên đường dẫu có gặp nhau cũng chỉ coi như hai người xa lạ, được chứ?”

Phương pháp hòa hảo này, đối với nàng mà nói thì có chút thiệt thòi, nhưng vẫn giải thoát sớm cho bản thân. Đám người tử tôn vương giả này rất phức tạp, tốt nhất là nàng không nên trêu vào.

“Chiếc nhẫn đó đã ký kết khế ước với ngươi thì chính là đồ của ngươi, ta lấy lại cũng vô dụng.” Vân Ngạo Thiên cúi đầu nhìn Phượng Cửu Ca đang khó nhọc rút chiếc nhẫn ra, khẽ hừ một tiếng, “Trừ khi ngươi chặt ngón tay đi, bằng không cả đời cũng không rút ra nổi đâu.”

Phượng Cửu Ca ngây người, coi như mình phải trả giá cho cái thói thấy tiền mà tham.

Làm sao bây giờ? Chặt ngón tay trả nhẫn cho tên nam nhân trước mặt sao?

Kinh Hồng trong ngực dường như cảm nhận được cái gì đó, đột nhiên bắt đầu rung động nhẹ, giống như bộ dạng khát máu lúc nãy.

Phượng Cửu Ca đưa tay vỗ vào đầu đao của Kinh Hồng, có chút giận dữ: “Đủ rồi đó, ngón tay của lão nương mà ngươi cũng muốn chặt, bộ muốn quay về lò nung đầu thai à?”

Lời uy hiếp rất có hiệu lực, Kinh Hồng lại trở nên ngoan ngoãn.

Vân Ngạo Thiên nhếch khóe miệng, toát ra tia cười khó nhận ra.

Đưa tay nắm vào không trung, một viên nội đan ma thú màu đỏ thẫm xuất hiện trong tay hắn, ánh sáng đỏ sẫm chuyển động, mơ hồ tản ra sự độc ác của chủ nhân cũ,

Phượng Cửu Ca nhìn không dời mắt.

Nàng từng may mắn nhìn thấy một viên nội đan của ma hổ răng nhọn cấp tám trong gian bán đấu giá lớn nhất của tổ chức Hắc Kim, nó đã xem như là viên nội đan cao cấp nhất vào thời điểm đó, lúc ấy nó đã bị người của gia tộc Đông Kiền mua đi mất, giá bán xấp xỉ một ngàn vạn tiền vàng. Viên trong tay Vân Ngạo Thiên hôm nay, tuyệt đối mạnh hơn so với cái viên nội đan cấp tám kia không biết bao nhiêu lần, khoảng cách xa như vậy cũng có thể cảm nhận được khí tức mãnh liệt quấn quýt xung quanh.

Vân Ngạo Thiên thấy Phượng Cửu Ca cứ nhìn chằm chằm vào viên nội đan trong tay hắn thì dứt khoát ném thẳng qua cho nàng: “Nội đan của thiên ma bò cạp lửa cấp mười ba, cho ngươi để tăng công lực.”

Cấp mười ba…

“Ngươi đào đâu ra cái này?” Phượng Cửu Ca nheo mắt, trong lòng nghĩ có nên đổi ý việc vừa nãy đòi giải quyết sòng phẳng cho xong hay không?

Bảo bối trên người nam nhân này, dường như có rất nhiều.

Câu trả lời của Vân Ngạo Thiên cũng không có vẻ gì là để ý lắm, dường như cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả: “Trên đường đi nó cản đường ta.”

Gió chợt nổi lên.

Y phục màu trắng mang theo vết máu, theo gió bay bay. Tóc dài đen nhánh vương vấn, giống như sa mạn (1) màu đen.

(1) Sa mạn: mạn che mặt màu đen của các hiệp khách xưa.

Phượng Cửu Ca ngước mắt nhìn Vân Ngạo Thiên, ánh mắt sáng lên, đôi con ngươi đen phát sáng rực rỡ, nhưng lại mang theo sự sâu sắc khó hiểu. Cây cung trong đầu nàng bỗng như bị kéo căng, da đầu có chút tê dại.

Ma thú cấp mười ba, cũng như lông phượng sừng lân. Ở đại lục Lâm Uyên này nếu hỏi có ai từng thấy qua chưa, sợ rằng không một người nào dám đứng ra.

Mà nam nhân này…

Phượng Cửu ca bỗng cười thản nhiên, đưa tay kéo cánh tay của nam nhân kia: “Đại hiệp có hứng thú làm phu quân ta không?”


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

30 COMMENTS