Hắc Đạo Nữ Vương Quá Kiêu Ngạo – Chương 1 + 2

48
904

Chương 1: Nam nhân chuẩn bị xong chưa?

Người dịch: Ly Tâm

Sắc đêm hơi lạnh, ánh sao lấp lánh.

Bên trong thành Cảnh Dương, một chiếc xe ngựa bề ngoài bình thường nhưng bên trong lại xa hoa lướt qua rất nhanh, giống như một cơn gió mạnh, chỉ lưu lại một bóng dáng thoáng mơ hồ vụt qua trong không khí.

Trong xe, một nữ tử đang nghiêng người tựa lên trên chiếc gối dựa màu hồng cánh sen, khép hờ đôi mắt, một bộ khinh sam nguyệt sắc đơn giản, tôn lên thân thể trắng như tuyết đang nằm nghiêng.

Tóc dài đen như mực được buộc lại bởi một sợi dây màu đồng, vài sợi tóc thoải mái men theo bờ vai trái buông rũ xuống, xõa đến cả trước ngực. Mà gương mặt tinh tế trắng trẻo không tì vết kia, đẹp vô cùng. Hàng mi trên đôi con ngươi sáng như sao đêm vừa dày vừa đậm, dưới chiếc mũi ngọc hé ra một đôi môi anh đào xinh xắn, trong nháy mắt làm rung động lòng người.

Ngoài xe, người đánh xe là một nam tử trung niên hơi mập, lúc này đang cúi thấp đầu xuống, có chút muốn nhìn vào bên trong, nhưng lại thực sự không có dũng khí đó.

“Lâm Nhược Vũ thế nào rồi?” Nữ tử bên trong xe đột nhiên mở miệng, giọng nói lãnh đạm như nước, thản nhiên bình tĩnh.

“Đã uống chén nước bị động tay vào, hiện đang ở trong Lan uyển của Ngọc Dương lâu.”

“Nam nhân chuẩn bị xong chưa?”

“Theo yêu cầu của Cửu tiểu thư, bảy ngày trước đã loan tin khắp thành Cảnh Dương, bỏ ra số tiền lớn chiêu mộ vô số nam nhân. Mãi cho đến hôm qua, đã có một gã nam nhân dám dũng cảm hiến thân, không sợ chết, không sợ mệt, tỏ vẻ bằng lòng thử một lần…”

“Một gã?”

Phượng Cửu Ca bỗng dưng mở to mắt, nghe thấy thế không khỏi nhíu mày.

Thù lao mười vạn kim tệ lại còn được một đêm xuân với mỹ nữ, thế nhưng bảy ngày mới có một gã nam nhân bằng lòng đến?

Đầu của đám nam nhân vương triều Minh Nguyệt đều để mọc hoa cả à?

Tất Hổ cẩn thận dè chừng cười nói: “Chủ yếu là do tên tuổi của Lâm tiểu thư gần đây quá nổi, mọi người đều biết nàng là nữ nhân của đại thiếu gia, cũng coi như là một nửa người Phượng gia rồi. Mặt mũi của Phượng gia đặt ở đó, ai còn dám động đến nàng ta.”

Cũng đúng, Phượng gia có thân phận gì chứ?

Gia tộc Tây Tĩnh, một trong tứ đại gia tộc của vương triều Minh Nguyệt, chính là Phượng gia.

Vẫy vùng ở phía Tây – một phần tư quốc thổ của vương triều Minh Nguyệt, thế lực thâm nhập đến từng ngõ ngách, cho dù ngươi có trốn đến chân trời góc biển, đều có thể dùng trăm phương nghìn kế để ngươi ngoan ngoãn tự quay về.

Tên tuổi vang dội như vậy, vừa ra mặt không bị dọa cho sợ tới run cả chân là may rồi, kẻ nào không lo nhanh chân chạy trốn chứ?

Phượng Cửu Ca trừng mắt nhìn Tất Hổ một cái, nhưng cũng không tức giận: “Chiêu mộ không được thì thôi, có một kẻ là được rồi.”

“Nhưng mà…”

Nhưng mà nếu ngay cả một kẻ cũng không có thì sao?

Tất Hổ cúi đầu, chỉ dám dùng ánh mắt nhìn về phía Cửu tiểu thư “bên ngoài đầy tiếng xấu” nhà mình, vẻ mặt sợ hãi.

“Hửm?” Đôi mày lá liễu xinh đẹp của Phượng Cửu Ca vừa nhướng, đôi con ngươi như Hắc Diệu thạch (1) tỏa sáng rạng rỡ, sắc bén dọa người.

(1) Hắc Diệu thạch (còn gọi là hắc diệu quang thạch) là một loại đá kỳ diệu có thật, màu đen rất đẹp…

“Tối qua tên nam nhân kia do quá hưng phấn, kết quả thở gấp một hơi, ngất xỉu. Lúc này đang nằm ở trong y quán, còn chưa tỉnh lại…”

“Ngươi…”

“Ầm——”

Vừa mở miệng nói, từ xa liền truyền đến một tiếng vang khó chịu cực lớn, cắt ngang lời nói của Phượng Cửu Ca.

Nàng ngước mắt nhìn về phía trước, trong nền trời tối đen mạnh mẽ quét qua một đường sáng sắc lam, ở trên bầu trời lập lòe nửa giây, sau đó nhanh chóng rơi về phía dãy núi xanh phía trước.

Trong khoảng thời gian nửa giây đó, vài đường sáng sắc tím lóe lên, đuổi theo ánh sáng sắc lam phía trước, nhanh như sao băng lướt qua chân trời.

“Sao băng à?” Tất Hổ dụi mắt mình, khó tin mà lẩm bẩm tự nói.

Không phải sao băng.

Làm gì có sao băng nào vừa xanh lại vừa tím?

Hai mắt Phượng Cửu Ca bỗng dưng nhíu lại, hai tay đoạt lấy dây cương trong tay Tất Hổ, mạnh mẽ ghì lại ngựa: “Xuống xe.”

“Gì ạ?”

“Xuống xe!”

“Cửu tiểu thư à, cho dù ta không hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể trừng phạt ta như vậy chứ, đây là vùng quê hoang vu…”

Lời còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy thắt lưng đột nhiên bị lực tác động vào. Thế mà Cửu tiểu thư của hắn không nói hai lời trực tiếp ném hắn xuống xe, sau đó vung roi da điều khiển xe ngựa nghênh ngang rời đi!

Tất Hổ quay về phía đám tro bụi mà chiếc xe cuộn lên, hít thở sâu.

“Bình tĩnh bình tĩnh, Cửu tiểu thư chưa lột da rút gân ta là may rồi…”

Ở một phía khác, Phượng Cửu Ca điều khiển xe ngựa, chạy thẳng về nơi có mấy đường ánh sáng kia rơi xuống.

______________________________

Chương 2: Một chọi bảy

Người dịch: Ly Tâm

Trăng thanh gió mát, rừng cây um tùm đen đặc như mực.

Chim chóc côn trùng bốn bề dường như thoáng cái đã biến đi đâu mất, khiến cho màn đêm cô quạnh càng thêm trống vắng lạnh lẽo.

Bầu không khí quỷ dị, giống như là tóc đen không gió mà tự bay.

Từ trong thùng dụng cụ trên xe ngựa, Phượng Cửu Ca chọn ra vài công cụ nhỏ thuận tiện mang theo người, sau đó một mình đi bộ vào bên trong cánh rừng sâu.

Nơi này là biên giới của thành Cảnh Dương, nằm chính giữa bốn bề là núi có một hồ nước sâu. Dưới ánh trăng tỏa, sóng gợn dập dìu, trông rất đẹp mắt.

Mà ở chính giữa hồ nước, nơi mà quầng sáng lúc xanh lúc tím tỏa ra, để lộ bóng người rõ ràng bên trong.

Võ cổ – Thủy Thượng Phiêu. (1)

(1) Thủy Thượng Phiêu: nổi trên nước…

Không, không đúng.

Nhìn kĩ lại, mũi chân mấy người này còn cách mặt nước một chút, cả người hoàn toàn lơ lửng trên không, đứng giữa màn sương mờ ảo bao phủ lấy thân mình.

Không ngờ sự việc chân thực như vậy lại xảy ra ngay trước mặt.

Có rất nhiều thứ, mới nghe thì giống như là ban ngày nói chuyện đêm đen, nói ra hẳn không ai tin cả.

Thế nhưng, điều đó lại thực sự xảy ra trước mặt người khác.

Giống như một kẻ chuyên trà trộn vào xã hội đen như nàng đây, cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày chết oan, lại có thể kỳ diệu mà xuyên không đến một không gian không rõ này, may mắn sao trở thành Cửu tiểu thư của Phượng gia năm nay mười lăm tuổi.

Cũng giống như vậy, trên thế giới này, có người có thể biết trước được tương lai, có người có thể khống chế được lực hút của Trái Đất khiến cho mọi vật trôi nổi bồng bềnh, có người có thể điều khiển được gió sương mưa tuyết, có người có thể bay lên nóc, xuyên qua tường, dẫm lên tuyết mà không để lại vết tích.

Mọi người gọi bọn họ là – kẻ dị năng.

Mà kẻ dị năng nhiều nhất thế giới này, chính là những kẻ tu luyện đấu khí.

Yêu cầu để tu luyện đấu khí nói cao thì không cao, mà nói thấp cũng không thấp.

Đầu tiên là phải có năng khiếu bẩm sinh về trường khí. Không có tiềm lực về đấu khí, thì cùng lắm cũng chỉ gần giống như người thường thôi.

Tiếp theo là phải có phương pháp tu luyện chính xác, bằng không cho dù có một thân tiềm lực đấu khí, cả đời vất vả thì cũng chỉ là một người dân nhỏ nhoi bình thường.

Mà tứ đại gia tộc đã có từ lâu đời, là ông tổ về tu luyện đấu khí của vương triều Minh Nguyệt, cho nên những kẻ tu luyện đấu khí của vương triều Minh Nguyệt, dường như đều tập trung toàn bộ trong tứ đại gia tộc, điều này cũng đã đặt nền tảng vững chắc cho tứ đại gia tộc xưng bá ở vương triều.

Đấu khí có sự phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt: đỏ, cam, vàng, lục, xanh, lam, tím; càng về sau võ công càng cao, uy lực của đấu khí sắc tím, nghe nói tu luyện đến đẳng cấp cao nhất có thể dời núi lấp biển dễ như trở bàn tay.

Có điều mỗi lần vừa nói đến điều này, Phượng Cửu Ca đều sẽ khinh bỉ nhìn lão gia tử nhà mình, cực kỳ không cho chút thể diện nào mà phun ra hai chữ: “Khoác lác!”

Nhưng giờ tận mắt nhìn thấy khí thế của mấy người trước mặt, Phượng Cửu Ca hơi tin vào những lời lão gia tử nói.

Chỉ thấy hào quang lam sắc bên người một nam tử ở giữa ngày càng nồng, một thân bạch y tơi tả loang lổ vết máu, nhưng lại không hề nhìn ra chút vẻ khó khăn nào, ngược lại lại lộ ra một tia khí lạnh lùng và sự trang nghiêm.

Trên khuôn mặt tuấn dật kia tràn đầy sự ngang ngược và tàn nhẫn, đôi mắt đen như mực sắc bén như chim ưng, lạnh lùng nhìn về phía đám người đang vây đánh trước mặt, vẻ mặt không chút hoảng loạn, lẫm liệt mà cuồng ngạo.

Y phục thấm máu trên người tung bay, mơ hồ còn có máu loãng nhỏ xuống.

Cũng không biết là máu của hắn, hay là máu của kẻ khác.

Bốn phía xung quanh hắn, bảy gã mặc hắc y đang bao vây hắn. Một bộ áo choàng dài liền mũ phủ kín lên bọn họ, chỉ thấy tử khí toàn thân cuồn cuộn, khí thế cuộn trào.

Một chọi bảy.

Khí lam chống khí tím, chiều hướng tuyệt đối là nghiêng về một phía.

Đáng tiếc cho mỹ nam tử cuồng ngạo yêu dã như vậy.

Phượng Cửu Ca nhìn thấy tình huống này xong đã không có tâm trạng hăng hái bừng bừng xem chiến đấu nữa, nàng cúi thấp người xuống, lén lút chuẩn bị chuồn đi.

Loại quyết đấu thực lực kiểu này, nàng mà tiếp tục đứng đây thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

48 COMMENTS

  1. Cô gái mỹ nữ bị đáng thuốc ở chương 1 chắc có thù hận gì vs bạn nữ chính r =))) éo mịe thời cổ đại trai yếu vs nhát gan vậy à =))) đã cho tiền còn đc ngủ vs mỹ nữ còn k chịu xong chưa làm gì đã ngất mẹ rồi =))))

  2. Người đáng nhau vs hắc y nhân chắc là nam chính rồi. ”Lão gia tử” mà nữ chính nói ko biết là cha hay ông của nữ chính ta, chắc khi nghe chị nói câu khoác lác có khi tức trào máu họng haha

  3. thấy cái tên truyện hắc đạo nữ vương, đọc đoạn đầu rùi đến đoạn bà đi theo ánh sáng màu xanh vs tím tưởng bà phát hiện truyện gì bất thường lắm ai dè là máu bà 8 nổi lên đi hóng hớt.

  4. Nam nhân ở cái quốc gia này nhát gan thế. Cho chơi gái với một đống tiền mà vẫn sợ chết ??? nam 9 chắc là anh khí lam này rồi, nữ 9 thì tò mò mà định trốn nhưng dự là sẽ bị kéo vào cho coi -xt

  5. ờ bạn dịch mượt thật >_< kiểu toàn ngôn ngữ hành tinh ấy mà bạn dịch đọc vẫn xuôi :v
    tôi chỉ là đang cmt cảm kích editor để bạn ấy chăm chỉ làm việc hơn thôi :v