Cô Chủ Nhỏ Của Cửa Hàng Thú Cưng – Chương 51

95
6119

Protected Area

This content is password-protected. Please verify with a password to unlock the content.

 

<<< Chương trước

Chương sau >>>


Truyện được edit (beta) và đăng tải độc quyền tại Liệt Hỏa Các: https://liethoacac.com

Nếu bạn đang không đọc truyện trên trang web chính của nhà thì tức là truyện đã bị ăn cắp bản quyền!!!

95 COMMENTS

  1. Thật sự cũng cảm thấy pháp luật đã quá nhân từ rồi :) ví như tội danh buôn người hay lạm dụng tình dục phụ nữ trẻ em chẳng hạn đều chỉ bị phạt tù dưới 10 năm. Những kẻ đó mag lại bật hạnh đau đớn hủy hoại cả cuộc đời của ng khác mà ra từ rồi vẫn được nhởn nhơ. Chưa kể bây giờ tội giết người cũng chỉ bị phán án tù 15 năm. Nhưng mà dư luận lại chỉ có thể oán trách cũng chẳng làm dc j hơn.

  2. Cũng chỉ tại bà ta mà mắt người mẹ bị mù, người con trai mười bảy năm không có tình yêu thương của cha mẹ, và một chú chó dũng cảm không được an yên lúc cuối đời, vậy mà chỉ có năm năm.

  3. Mk đk khóc thật sự khóc cả 1 dòng sông khúc họ nhận lại nhau
    Khúc mà trong mắt lão hổ léo Lên tia sáng cuối cùng khi Bt đc đón về hào quang phản chiếu cuối cùng của lão hổ là để hoàn thành tâm nguyện nhận ng thân đưa em trái trở về nhà

  4. “Do dự hồi lâu, rốt cuộc Thiệu Bảo Toàn lấy dũng khí mở tập tài liệu trong tay ra. Nếu như đây là sự thật thì sẽ không vì cậu do dự mà thay đổi, bất luận là bây giờ cậu có nhìn hay không thì tương lai cậu cũng sẽ phải đối mặt.” -lhc66 cố lên anh…

  5. Trong phút chốc nước mắt của bà Trần tuôn trào như vỡ đê, có lẽ là vì tình mẫu tử thần kỳ nên dù bà không thấy gì nhưng vẫn “nhìn” về phía Thiệu Bảo Toàn, bước nhanh tới, ôm cậu vào lòng rồi bật khóc nức nở, “Con trai của mẹ, mẹ rất nhớ con…”
    Tiêu Cảnh Bình cũng bước lên trước ôm lấy hai mẹ con, giờ phút này người đàn ông kiên cường cũng không cầm được nước mắt.
    Thiệu Bảo Toàn bị hai người ôm chặt, lúc đầu cậu còn cảm thấy khó hiểu và lúng túng nhưng giờ khắc này đều tan thành mây khói. Cảm nhận được giọt nước mắt nóng bỏng của bọn họ, nhận lấy sự ấm áp thân thiết mà xa lạ, cậu có cảm giác yên tâm khi được trở về bên bố mẹ, đây là cảm giác lạ lẫm cậu chưa từng được nếm trải suốt 17 năm cuộc đời.
    đoạn này thực sự rất xúc động…

    • Vừa nãy cô có gọi điện cho Giản Diệc Thừa, để anh đến nhà cô đưa Lão Hổ tới đây. Lão Hổ đáng thương bảo vệ cậu chủ mười mấy năm, bây giờ đã đến lúc nhắm mắt xuôi tay rồi. Vốn là nó sắp không chịu được nữa, nhưng khi nghe Sơ Ngữ có thể tìm được người nhà của cậu chủ thì bỗng nó rất kiên cường, từ đầu đến cuối không hề buông bỏ.

      -lhc9 -lhc9 -lhc9

  6. Tiêu Cảnh Bình đưa tay nắm lấy vai con trai và vợ mình, Thiệu Bảo Toàn và bà Trần cùng nhau ôm Lão Hổ, trên mặt mỗi người đều tràn ngập vui vẻ, vĩnh viễn lưu lại khoảnh khắc này.
    suýt khóc rồi… :((

  7. Sơ Ngữ cảm thấy rất khó chịu, cô oán hận nhìn Giản Diệc Thừa, “Anh có cảm thấy mình rất không có năng khiếu an ủi người khác không? Rõ ràng là anh đang an ủi mà sao em càng cảm thấy tức giận vậy?” -lhc58
    đang khóc mà đọc đoạn này cũng không nhịn được cười -lhc58

  8. Đọc mấy chương trước mình còn nghĩ lão hổ đã ” đi ” rồi chứ, vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối, may mắn nó vẫn sống, vẫn cố gắng cầm cự để chờ được đến lúc gặp lại bố mẹ và được đón về nhà

-lhc99 -lhc98 -lhc97 -lhc96 -lhc95 -lhc94 -lhc93 -lhc92 -lhc91 -lhc90 -lhc9 -lhc89 -lhc88 -lhc87 -lhc86 -lhc85 -lhc84 -lhc83 -lhc82 -lhc81 -lhc80 -lhc8 -lhc79 -lhc78 -lhc77 -lhc76 -lhc75 -lhc74 -lhc73 -lhc72 -lhc71 -lhc70 -lhc7 -lhc69 -lhc68 -lhc67 -lhc66 -lhc65 -lhc64 -lhc63 -lhc62 -lhc61 -lhc60 -lhc6 -lhc59 -lhc58 -lhc57 -lhc56 -lhc55 -lhc54 -lhc53 -lhc52 -lhc51 -lhc50 -lhc5 -lhc49 -lhc48 -lhc47 -lhc46 -lhc45 -lhc44 -lhc43 -lhc42 -lhc41 -lhc40 -lhc4 -lhc39 -lhc38 -lhc37 -lhc36 -lhc35 -lhc34 -lhc33 -lhc32 -lhc31 -lhc30 -lhc3 -lhc29 -lhc28 -lhc27 -lhc26 -lhc25 -lhc24 -lhc23 -lhc22 -lhc21 -lhc20 -lhc2 -lhc19 -lhc18 -lhc179 -lhc178 -lhc177 -lhc175 -lhc173 -lhc172 -lhc171 -lhc170 -lhc17 -lhc169 -lhc168 -lhc167 -lhc166 -lhc165 -lhc164 -lhc163 -lhc162 -lhc161 -lhc160 -lhc16 -lhc159 -lhc158 -lhc157 -lhc156 -lhc155 -lhc154 -lhc153 -lhc152 -lhc151 -lhc150 -lhc15 -lhc149 -lhc148 -lhc147 -lhc146 -lhc145 -lhc144 -lhc143 -lhc142 -lhc141 -lhc140 -lhc14 -lhc139 -lhc138 -lhc137 -lhc136 -lhc135 -lhc134 -lhc133 -lhc132 -lhc131 -lhc13 -lhc129 -lhc128 -lhc127 -lhc126 -lhc125 -lhc124 -lhc123 -lhc122 -lhc121 -lhc120 -lhc12 -lhc119 -lhc118 -lhc117 -lhc116 -lhc115 -lhc114 -lhc113 -lhc112 -lhc111 -lhc110 -lhc11 -lhc109 -lhc108 -lhc107 -lhc106 -lhc105 -lhc104 -lhc103 -lhc102 -lhc101 -lhc100 -lhc10 -lhc1